TRUYỆN GAY BẠO DÂM

LÀM ĐĨ CHO EM VỢ

LÀM ĐĨ CHO EM VỢ



CHƯƠNG 1 – HẠI NGƯỜI, HẠI MÌNH

“Năm nay anh định đi đâu?”

“Mọi thứ theo ý bà xã.”

Sau câu nói cùng nụ cười ôn hòa của Thịnh thì Duyên cùng hai còn vào phòng dọn hành lý, chuẩn bị về quê. Thịnh thì đang ngồi trên ghế lông phòng khách, lười biếng mà lướt máy tính bảng. Nói một chút về Thịnh, Thịnh là một người đàn ông tương đối thành công. Thịnh trước kia lăn lộn trong xã hội rồi mở một quán bar, từ một quá bar làm ăn phát đạt thì xây thêm các quán bar khác, vài quán lại hùng vốn với bạn bè mà mở, hoặc người quen, tiền kiếm được đủ để Thịnh mua vài căn hộ ở Quận 1, Sài Gòn. Thịnh từ khi phát đạt thì rất tu dưỡng bản thân, chăm dí phòng tập, cơ thể Thịnh thuộc dạng ngọt nước, ngực bự, eo nhỏ, mông to, sáu múi hiện rõ, khuôn mặt góc cạnh vô cùng nam tính. Dù đã đi qua bao bụi gai nhưng khi gặp Duyên, Thịnh hoàn toàn quên mất hứng thú với những kẻ khác, từ bỏ cuộc chơi, cùng Duyên xây dựng gia đình, nay đã hai con, một đứa trai tên Nam, một đứa gái tên Mỹ.

Thịnh là trẻ mồ côi, không cha không mẹ, mỗi năm Tết đến đều cùng Duyên về nhà cha mẹ vợ ở bên Đồng Tháp, Thịnh tuy bề ngoài không quan tâm lắm nhưng lại náo nức trong lòng, bởi anh mong muốn gặp thằng em vợ của mình lắp rồi. Tầm nửa năm trước, em vợ có ở nhà nhà vợ chồng Thịnh một thời gian, mục đích là chừa thời gian đi tìm nhà trọ, vì một vài nguyên do, chủ cũ không cho nó mướn nữa. Gặp lại sau bao năm, bởi mấy lần trước, khi Trét đến Thịnh đều không gặp nó, nó đều đi đâu làm gì đấy không rõ, nên cảm thấy nó ngon lành ra, thằng nhóc lỏi nhỏi ngày xưa nay muốn cao bằng Thịnh, chắc thu vài cm, Thịnh cao 1m85, cơ bắp không cứng rắn như Thịnh nhưng bù lại có làn da trắng trẻo hơn Thịnh, mùi vị của các thịt tươi.

Vốn mấy năm nay tình cảm của Thịnh và Duyên vẫn mận nồng nhưng có lẽ cảm giác chinh phục đã mất đi, không còn mới mẻ. Vì lẽ đó, Thịnh dễ dàng thèm nhỏ dãi thằng bé Vĩ, thua Thịnh 3 tuổi, Thịnh 32, nó 29, cái tuổi của Thịnh là tuổi đỉnh cao đàn ông, lúc nào cũng nứng, nhìn món hàng trước mắt mà ăn không được, Thịnh tức lắm, quyết định lần này về xử trí thằng em vợ, thu nó vào cánh chim của mình.

Từ ngày 23, khi đưa ông táo về trời xong thì hai vợ chồng cùng hai đứa con khăn gối lên xe, nhanh chóng về Đồng Tháp. Cả gia đình được cha mẹ vợ chào đón, gia đình nhà mẹ Duyên là kiểu bá hộ ngày xưa, sau khi cải cách thì bắt đầu chuyển từ nghề nông sang kinh doanh từ từ, từ hồi Thịnh quen Duyên thì nhà Duyên đã rất khả giả, nói Thịnh giàu, nhưng tài sản của Thịnh chưa được một phần tư của nhà mẹ Duyên.

“Thằng Thịnh, con Duyên về rồi kìa ba nó. Ông ra đây ôm cháu tí nào.”

Ba Duyên tuy đã hơn năm mươi nhưng vẫn rất phong độ, vẻ lịch lãm không mất đi, nhìn cứ như tuổi 40, do được mẹ Duyên chăm sóc nên ông nhìn trẻ lắm, ông mặc quần tây cùng áo sơ mi ra đón cả nhà Thịnh.

“Vào, vào, lâu lâm tụi bây mới về.” – Ông ôm lấy hai đứa cháu, đốc thúc người ở mang hành lý vào, ông choàng tay qua vai Thịnh – “Tối nay tao rủ mấy chú cháu qua nhậu chơi, mấy ổng cũng nhớ mày lắm Thịnh, sẵn đợi thằng Vỹ về luôn.”

“Vỹ chưa về à ba?”

Ông cười cười vỗ vai Thịnh vài cái chát chát.

“Nó mua vé trễ nên tối nay mới tới, thôi, vào nhà đi.”

Ông Hưng dẫn Thịnh cùng Duyên vào nhà, bà Mai dọn sẵn nước ra cho con dâu con rể uống cho đỡ mệt đường xa. Hai ông bà cùng vợ chồng Thịnh bàn chút chuyện, sau ấy thì nói vài câu bâng quơ, nhìn có vẻ Thịnh nói rất nhiều nhưng thật ra anh không hề quan tâm, thứ anh quan tâm là Vỹ thôi, mà có gia đình ở bên thế này, cũng không tệ.

Trong bữa nhậu chiều hôm đó, chú bác tụ lại đầy đủ, cùng Thịnh và ông Hưng bàn đủ chuyện trời đất quay cuồng. Giữa buổi, tiếng bước chân vang vào, Thịnh ngẩng đầu lên thì thấy Vĩnh, Vĩnh còn hơn lúc hè Thịnh gặp, cơ bắp đã săn chắc hơn, da hơi đen hơn chút nhưng vẫn trắng hơn Thịnh.

“Con về rồi ạ.”

Vỹ có mái tóc chẻ theo 7/3, rất đẹp trai, lễ phép chào chú bác, bà Mai đi từ sau nhà khi nghe tin con trai về thì chạy đến ôm nó, Vỹ ôm lại mẹ.

“Về rồi thì vào nhậu luôn, sẵn tiện hỏi mày chút chuyện.”

Ông Hưng hối Vỹ lên bàn nhậu, hành lý được người hầu mang lên phòng.

“Sao này về trễ vậy cu?”

Thịnh cụng một ly bia với Vỹ, Vỹ cười cười bảo:

“Anh rể nhớ em à haha?”

“Ừ, anh mày nhớ mày lắm luôn.”

Không ai nhận ra những câu nói có gì mập mờ, ngay chính bản thân người nói, đó đơn giản là câu chào hỏi, nhưng nếu là một đôi gay, thì như bày tỏ tình cảm vậy.

Vỹ sau khi nhập bàn nhậu thì bị Vinh, ông Hưng cùng chú bác chuốt say bí tỉ, sau khi tiệc tàn, Thịnh từ chối người hầu, dìu Vỹ vào phòng chăm sóc.

Đây cũng là phần hợp lý, vì nhà ông Hưng vào tối 23 sẽ cho người hầu về nhà ăn Tết, một phần vì thương họ, một phần vì ông muốn Tết trong nhà chỉ có gia đình ônh nên nhau.

Thịnh đỡ Vỹ vào phòng rồi lột áo Vỹ ra, ôi, cái thân thể ngon lành này, từng múi từng múi hiện rõ, da thịt lại trắng, hai cái núm vú hồng hồng, Thịnh dùng đầu ngón tay, khiêu khích đầu vú Vỹ, gãi gãi nhẹ tăng thêm ái dục, Thịnh mờ từng hớp múi, rồi bât đầu liếm nó, Vỹ có mùi mồ hôi rõ rệt, nay lại thêm mùi bia, hấp dẫn biết bao. Nhưng hiện tại Thịnh không ăn Vỹ được, bởi người say làm sao mà cứng, ăn vậy có gì mà vui.

Thịnh nhanh chóng đỡ Vỹ vào nhà vệ sinh, nhà vệ sinh của Vỹ ở ngay trong phòng, Thịnh mở chiếc quần tây Vỹ ra, phát hiện ra Vỹ không mặc quần lót, ôi trời, thằng đỉ dâm này, mai anh xử mày, Thịnh cười khà khà, rồi tắm rửa cho Vỹ, thay cho Vỹ một chiếc quần lót, đỡ Vỹ lên giường nằm, còn mình thì trở lại phòng, ngủ cùng Duyên mà anh cứ nghĩ xem, ngày mai nên thịt thằng em rể như nào.

Vỹ ngủ đến trưa ngày hôm sau mới thức dậy, do đi xem đường dài kẹt nhiều cộng thêm bị chuốt say mà ngủ li bì. Vỹ lật chăn ra, bản thân đã được thay chiếc quần mới, bỗng dưng, Vỹ hé miệng một chút, nhanh chóng chạy lại máy tính, a, Vỹ lúc này lại cười rạng rỡ hơn.

Hôm nay người hầu về quê cả, Duyên cùng ba mẹ đi lễ phật tận chiều ngày mai mới về, đáng lẽ Thịnh cũng đi nhưng xét lại, bản thân chẳng làm chuyện gì hay ho, đi cầu thì cầu cái gì đây, dù sao ở nhà chỉ còn hai người thì cũng dễ ăn thịt thằng em rể hơn.

Thấy Vỹ mặc độc chiếc quần sịp đen, thay cho màu trắng tối qua anh thay cho cậu, ra ngồi bàn bếp, Thịnh hơi lơ tay, nhưng đã tập chung lại, bỏ thuốc vào tô cháo của Vỹ, bưng hai tô cháo sứ trắng lên bàn, một tô hướng Vỹ, một tô để chỗ mình.

“Ăn tạm đi, người hầu về cả rồi, anh nấu một chút lót dạ thôi.”

Thịnh lúc này đang mặc bộ một quần âu sơ mi, chuẩn bị ngồi xuônga bàn thì nghe được tiếng chảy không ngừng ở nhà vệ sinh kế phòng bếp, Thịnh nghĩ là tràn nước gì đấy nên bảo Vỹ ăn trước, để mình đi xem.

Đúng như anh đoán, rõ ràng chỗ vặn ở bồn tắm bị lỏng, hừ, đồ cũ quá dễ hư, để qua Tết góp ý ba vợ thay hết vật dụng một lần.

Tâm trạng đang tệ vô cùng thì quay lại phòng bếp, thấy Vỹ đang ăn tô cháo mình đưa, tâm trạng Thịnh bỗng tốt hơn. Thật ra đồ ăn Thịnh làm rất ngon, lăn lộn từ nhỏ, dù vài năm nay không còn gan gốc nữa nhưng tay nghề nấu ăn vẫn nguyên vẹn, không bị mai mục.

“Ra cái vòi nước cũ nên lõng, tràn cả nước ra bồn tắm.”

Thịnh nói xong thì cũng vào bàn ăn.

“Anh cũng ăn đi, đồ nguội cả rồi kìa.”

Vỹ chỉ chỉ tô cháo vẫn còn hút nóng của Thịnh, Thịnh gật đầu cười cười, cungz ăn vài ngụm. Bản thân Thịnh không thích cháo nên ăn rất ít, anh ăn được ba muỗng thì Vỹ năm xong, Vỹ nhìn anh ăn chăm chú, rồi hỏi anh:

“Ngon không, Thịnh?”

Thịnh hơi giật mình, đây là lần đầu Vỹ gọi thẳng tên anh, thằng em rể này hơi láo rồi đấy, còn chưa kịp phản bác, Thịnh cảm thấy đầu óc mơ hồ rồi tối sầm, trước khi bóng đen bao trùm, anh linh cảm được, mình tiêu rồi.

Lần nữa có được ý thức, trước mắt anh tối đen, có vẻ như Thịnh bị bịt mắt, anh cảm nhận được mình đang nằm trên giường, tay bị trói lên đỉnh đầu, vào thành giường, chân bị trói về hai phía, dang thẳng ra, ít nhất hiện tại, quần áo vẫn còn, vẫn ổn chút.

Có tiếng bước chân hướng đến, Thịnh vội lắc lắc cố tay, cố giẫy cho dây lỏng ra.

“Vỹ, anh biết này làm, giờ mày thả anh ra, anh xem như chưa có chuyện gì.”

Trong nhà chỉ còn Thịnh và Vỹ, không phải Vỹ làm? Còn khuya Thịnh mới tin.

“Nếu không thả thì sao?”

Tiếng Vỹ vang lên, cậu đưa tay gờ má của Thịnh, tay trượt dài xuống cổ, phanh cúc thứ hai của áo sơ mi.

“Mày sẽ phải hối hận.”

Thịnh nghiến răng nghiến lợi nói nhưng đáp lại chỉ là tiếng cười khinh bỉ của Vỹ.

“Nếu khi nảy tôi ăn tô cháo kia thì người bây giờ hối hận phải là tôi chứ không phải là Thịnh rồi.”

Nghe xong câu này, Thịnh bỗng im bật, âm mưu của mình bị người khác nhìn thấu, không thoải mái làm sao.

“Anh rể hiếp dâm em vợ? Nghe không hay ho lắm. Đổi lại anh rể làm phò cho em vợ thì nghe hay hơn.”

“Mày…ưmmm…”

Vỹ tay trái bốp lấy mũi Thịnh, đưa lưỡi vào sâu bên trong Thịnh, hôn lấy hôn để, tay phải cầm một ống tiêm, tiêm vào tay Thịnh.

“Ưmmm…ưmmm…”

Thịnh bị Vỹ cướp hết quyền chủ động, cảm nhận trên tay có bị ống tiêm chích, cả người Thịnh nhũn cả ra, hai mắt trợn trắng, trước khi mất dưỡng khí, răng cắn mạnh xuống, và cũng lúc này, Vỹ rút lui nên tránh được cái cắn này.

“Hộc….hộc…. mày tim gì vào tao?”

“Chỉ là thuốc cho cơ bắp Thịnh giãn ra thôi.”

Nói rồi, Vỹ đưa tay lên cố định lại dây trói trên đầu Thịnh. Sức Thịnh rất mạnh, vùng vẫy nảy giờ mà dây trói đã muốn tiêu tùng hết, nếu không mau triệt tan sức mạnh này, sợ rằng đứa nằm ở đây sẽ đổi lại Vỹ.

“Thịnh có biết không, phòng tôi có camera ẩn. Những gì Thịnh làm tối qua và rôi làm bây giờ đều được quay lại đấy.”

Thịnh vừa thở thật mạnh thật nhanh lấy lại dưỡng khí, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Vỹ, như muốn ăn tươi nuốt sống Vỹ, chưa kịp nói gì, Vỹ lại đớp môi Thịnh một cái nữa, lưỡi giao thoa nhau, tạo nên tiếng nhớp nháp, mũi bị bịt, Thịnh thở bằng miệng, cố ngớp những không khí lọt qua khe hở vào.

Trong lúc đá lưỡi Vỹ luồn lách hai viên thuốc vào họng Thịnh, đó cũng chẳng là gì lớn, đơn giản là thuốc kích dục, tác dụng cực mạnh, biến một thằng đàn ông menly trở thành con chó cái độc dục chỉ bằng một viên. Vỹ vừa hôn vừa đưa tay vào trong quần Thịnh, mân mê cái cự vật đang dần thức tỉnh.

“Ưmm…ưmmmm…”

Thịnh nhướng người lên, Vỹ tách khỏi Thịnh, trước khi rời, môi còn lưu luyến hôn lấy hôn để cánh môi của Thịnh mấy cái, giống như thâm tình lắm vậy.

“….Thả…anh…ra, xem…như… chưa có gì…”

“Thả ra?”

Vỹ hỏi ngược lại Thịnh rồi lấy một thanh ngang, chặn trước họng Thịnh, như bịt miệng Thịnh lại, ngăn không cho Thịnh phát ra âm thanh.

“Thịnh biết không? Tôi biết Thịnh còn trước chị gái tôi nữa, rất lâu về trước rồi.”

Vỹ lấy một cây kéo nhỏ, luồng vào quần tây đen của Thịnh, cắt quần sịp của Thịnh, con cặc ngủ đông nay thức tỉnh, không còn gì che chở lặp tức cạ lấy vải bên trong quần tây, Vỹ để kéo sang một bên, mân mê đầu cặc Thịnh qua lớp quần tây.

“Tôi như bây giờ là để có thể sánh ngang với Thịnh, nhưng Thịnh đã là anh rể của tôi mất rồi.” – Vỹ thở dài. – “Mà cũng không sao, tôi sẽ biến Thịnh thành vợ tôi.:”

Vỹ cười hắc hắc trong lúc Thịnh vẫn vùng vẫy, cho dù sức lực yếu nhưng Thịnh vẫn chống trả, không để Vỹ làm càn.

Vỹ mở cúc quần tây ra, cho con cặc Thịnh trượt ra bên ngoài, đổ bôi trơn lên tay, xoa lấy con cặc của Thịnh, tay còn lại lần mò vào áo Thịnh, từ từ phanh cúc ra, Vỹ hôn lấy xương quai xanh của Thịnh, cắn xuống một cái, rồi tau thì tiến vào bốp đầu vú to bự của Thịnh.

“Để tôi làm Thịnh ngoan ngoãn chút.”

Cách mà Vỹ làm Thịnh ngoan đó là sục lấy sục để con cặc của Thịnh. Mà Vỹ không phải sục thí sục đại mà là rất có kỹ thuật. Điều này Thịnh cũng công nhận, bởi Thịnh rên hừ hừ, cố cắn môi để không phát ra tiếng.

Tay Vỹ luồng trên thân cặc, mân mê đầu khấc, trêu đùa lỗ tiểu, đưa lên đưa xuống nhịp nhàng, biết cách gợi hứng thú, nhưng, dù tay Vỹ rất tốt thì Thịnh cũng rất trâu bò, qua nửa tiếng mà tinh binh vẫn chưa thoát ra, Vỹ lúc này hướng lên hôn gáy tay Thịnh, ưm, Thịnh hơi rên, Thịnh bỗng thấy cả người nóng hổi, hơi nhướng mày lên. Vỹ nhìn thì biết, thuốc đã ngấm rồi.

Vỹ thở vào tai Thịnh, xoa Thịnh đến mềm nhũn, trong phút chốc, cột nước trắng ngần được bắn ra thật cao, Thịnh thở hỗn hển. Tinh của Thịnh dính trên tay được Vỹ liếm sạch, còn mộ ít tinh thì thoa hai bên đầu vú Thịnh. Vì tác dụng của thuốc nên người Thịnh đổ mồ hôi, áo sơ mi trắng dính sách vào da hiện lên những đường cơ bắp rắn chắc, Vỹ thèm thuồng, hướng lên mà cởi hết cúc sơ mi ra, mút lên tám múi của Thịnh. Môi Vỹ mút mút dần xuống vùng tam giác nhạy cảm, dừng ở đấy trong phúc chốc, Vỹ lấy kéo, cắt phăng luôn cái quần tây vướng víu của Thịnh. Vỹ nói nhỏ bên tai Thịnh, như thổi gió vào tai Thịnh:

“Thịnh sướng rồi thì cũng phải để tôi sướng chứ?”

Thế là Vỹ hôn một cái lên mặt Thịnh, hôn dần xuống ngực, múp lấy hai quả đào căn mọng rồi đi đến vùng tam giác nhạy cảm, con cặc vừa bắn ra đã nằm mềm oặt, Vỹ nhẹ nhàng đưa tay đến xoa xoa, Thịnh rên nhè nhẹ, Vỹ xoa xuống hai trứng, xoa mộ cách điêu luyện, như nâng báo vật trong tay, Thịnh lại rên hơn thế.

Vỹ thấy phản ứng của Thịnh như thế thì rất haig lòng, tháo hai cọng xích xích chân Thịnh ra, chân Thịnh hơi ngọ ngoạy, Vỹ ngay lập tức nắm lấy con cặc của Thịnh, chân Thịnh mềm nhũn. Giờ Thịnh hai loại thuốc, một giãn cơ, một kích dục, có thể ngọ ngoạy chân như thế thì bình thưingf lực cũng lớn lắm.

“Ngoan ngoãn chút thì sẽ không đau mấy.”

Vỹ nói với giọng đe dọa, cậu đưa tay dần dần xuống cái lỗ nhỏ của Thịnh. Nhìn độ e thẹn này, có lẽ chưa ai xài qua đi, hoặc lâu quá rồi không xài. Vỹ bỗng chốt úp cái mặt vào cái lỗ ấy, đưa lưỡi liếm lấy cái lỗ đít này, đưa lưỡi luồn vào bên trong, chủ nhân lỗ đít thì cự quậy, có lẽ vì nhột, cứ lắc hông qua lại, Vỹ dùng hai tay tách cánh mông ra, mỗi lần hông di chuyển là vã vào mông mấy cái liền nghe ra tiếng chan chát, mông cũng vì thế mà đỏ lên.

Quậy thì quậy thế nhưng cặc Thịnh từ bao giờ đã hướng lên, vì để trừng phạt, Vỹ bốp mạnh trứng dái Thịnh, Thịnh đau quá nên ứ một cái rồi khép dò lại che chở dái, Vỹ nào cho, tách ra rồi tiếp tục mút mông.

Từ lúc nào, Thịnh cảm giác được, trong đít mình không còn là cái lưỡi điêu luyện nữa mà là một ngón tay của đàn ông cùng chất bôi trơn mát lạnh, Thịnh hơi rùng mình. Thực tế không phải Thịnh luôn làm top, trước kia Thịnh cũng từng làm bot, nhưng chủ yếu là trong các cuộc hoang lạc tập thể, còn chơi đôi thì Thịnh luôn làm top. Ấy vậy, lâu rồi không chơi, cũng cảm thấy thốn.

Một ngón tay vừa đưa vào, Thịnh cảm giác như rặn ỉa, ngượi cọ cọ, ngón tay kia luồng lách vào trực tràng của anh, nó khiêu khích mà gãi nhrj lên thành ruột, lại có phần nghiêm túc mà đâm vào. Con cặc Thịnh do không quen nên xìu xuống, nhưng khi hai ngón tiếp theo tiến vào khoáy, con cặc Thịnh dần cứng lên, quả nhiên từng bị đâm thì dù có làm top thì vẫn nhớ hương vị bị đâm.

“Cơ thể thích ứng nhanh như vậy mà leo lên làm top, thật uổng phí.”

Vỹ nói ra, tay lại đâu sâu vào, ba ngón vào ra vào.

“Ưmmm…”

Nước bọt trong miệng Thịnh chảy ra, dọc theo môi rơi xuống, răng Thịnh cắn lấy thanh ngang để kiềm tiếng rên.

“Nói cho Thịnh biết.” – Vỹ tiến lại gần tai Thịnh – “Tôi từng chứng kiến buổi chịch tập thể của Thịnh, cách mà Thịnh nứng lồn cầu xin mọi người chịch mình, cách mà Thịnh bắn tinh ồ ạt ra sao.”

Tới đây Vỹ thở dài: “Tiếc là gần chục năm gì rồi, giờ muốn thấy lại, cũng hơi khó.”

Nghe được tới đây, Thịnh rất muốn chửi thề. Ơ địt, thằng chó đẻ này biết mình từ hồi nào thế? Chục năm trước? Đụ, trước đó mình có xuống cái xứ này bao giờ đâu, còn đang theo bên nách mấy đàn anh Sài Gòn mà? Đụ má, dù mày có thấy ai chịch tao thì cũng là quá khứ rồi, liên quan lồn gì mà bây giờ mày chịch tao. Thịnh đung đưa dây trói trên đầu, việc này tốn rất nhiều sức hơn Thịnh nghĩ nhiều.

“Ưmmm”

“Ngoan ngoãn nào”

Chát, chát.

Tiếng tay Vỹ đánh vào mông Thịnh nghe giòn tan, Thịnh chưa kịp hoàn hồn thì Vỹ đẩy lút cán con cặc khủng của cậu vào trong đít Thịnh, Thịnh mở to miệng, trắng mắt rồi hét lên, cong cả người, con cặc này, đoán xem, tầm 19-20 cm, dù sao lâu rồi mình không làm bot, mà Vỹ nó đẩy lút cán như vậy, chết má thôi.

“Đây là phạt. Ngoan ngoãn chút thì sẽ không đau nha Thịnh.”

Vỹ cũng biết xót thương, lấy con cặc khủng của mình ra, thoa thêm một chút bôi trơn, rồi tra trở lại lỗ nhỏ. Thịnh bởi vì tổn thương mà hơi run run khi Vỹ tiến vào, Vỹ lấy tay xoa xoa cơ bụng Thịnh như an ủi.

“Ngoan, sẽ nhẹ nhàng với Thịnh.”

Thịnh nhận được chút bài học, biết bản thân trúng thuốc nên chả đánh lại được, đành thuận theo. Vỹ đâm nhẹ nhàng vào cúc của Thịnh, dù kỹ thuật ngoáy ngoáy đầu khắc cho toàn bộ bên trong anh rể hưởng đủ, tay thì không ngừng mân mê vú Thịnh.

Thịnh sắp không kiềm nén được mình, được một tiếng trôi qua, Vỹ vẫn hùng hục cày cáy trên người mình, cơ thể Thịnh nhanh chóng quen với nhịp điệu của Vỹ, cái cách mà Vỹ tra cặc vào lỗ, trêu đùa với bên trong, cách mà Vỹ đâm mạnh bạo gợi sự tỉnh táo cho Thịnh, cách mà Vỹ, đang biến Thịnh trở nên mất lý trí. Thịnh nói với bản thân là đang dính thuốc nên mới thấy sướng, Vỹ đâm vào điểm G của Thịnh, Thịnh chảy tinh ra ồ ạt.

Sau lần bắn tinh thứ hai, Vỹ mở khóa miệng lẫn bịt mắt cho Thịnh.

“Ưmmm…hài long chưa? Thả tao ra…”

Thịnh nhìn đống bầy nhầy trên ngực mà nhiếu mày lại, lại nhìn đến Vỹ, không hiểu sao, cả người nóng rực, Vỹ cởi trần, con cặc đang vẫn ra vào lỗ đít của Thịnh, Vỹ lắc đầu. Thịnh nổi điên lên.

“Đụ má, thằng chó đẻ, mày muốn gì nữa? Chịch cũng đã chịch rồi, đụ má, tao là anh rể mày đó, mày làm vậy không thấy có lỗi với chị dâu mày à? Thả tao ra rồi tao xem như không gì hoặc tao ra được là báo công an tội mày hiếp dâm cho đi tù mọt rông, thằng mất dạy.”

“Vậy hả?”

Vỹ cười khinh trước lời chửi của Thịnh, đâm lại một cái vào đít Thịnh, Thịnh rướn người, xoay cái lưng một cái, muốn tjoats khỏi con cặc của Vỹ.

“Ra là Thịnh thích Doggy à?”

Vỹ lật người Thịnh trong tư thế bò, tây trói bị cuốn, siết chặt lấy tay Thịnh, Vỹ lại tiếp tục đâm vào rút ra.

“A…a….a…thằng mất…dạy….mày…mày….”

Vỹ hướng lên ngậm lấy tai Thịnh, Thịnh không tình nguyện, né tránh đôi môi ấy, Vỹ nắm đầu Thịnh lại, cắn lên tai Thịnh, lưng lại húc thẳng một cái, Thịnh ưỡn cả người.

“Đụ má…rời… khỏi người tao ngay….ưmmm”

“Thịnh nhìn xem, Thịnh không thật thà gì cả.”

Vỹ đưa tay xuống cậu bé đã cứng của Thịnh, dù ra hai lần nhưng nó vẫn còn sung sức, như muốn vương oai lần nữa, muốn phóng thích lần nữa.

“Reng reng”

Thịnh sắp lên cơn chửi mới thì tiếng chuông di động tắt ngang, là điện thoại của Vỹ, Vỹ giữ cặc trong đít Thịnh, lấy điện thoại đặt trên giường, xem là ai, nhìn thấy tên gọi, Vỹ bỗng cười một tiếng.

Vỹ rút cặc khỏi đít Thịnh, xoay Thịnh về tư thế nằm ngửa.

“Đụ má,… mày muốn gì?”

Vừa nói xong thì Thịnh ngẩng mặt ra, trên màn hình điện thoại Vỹ, chữ “Chị hai” rất to và rất rõ.

“Mở máy hay không đây, anh rể?”

Chữ “anh rể” được Vỹ nhấn mạnh.

“Thằng điên, mày thử xem…”

Chưa nói hết câu thì Vỹ nhấn nút nghe, còn bật cả lo ngoài, Thịnh nhanh chóng ngậm miệng.

“Alo chị hai, có chuyện gì à?”

Nói xong cầu này, Vỹ đẩy một cú lút cán vào người Thịnh, mắt Thịnh vì kiềm nén nảy giờ mà đã đỏ chót từ lúc nào không hay, Thịnh cố nín miệng không phát ra tiếng.

“Chị điện dặn em nhớ nhắc anh Thịnh ăn đúng giờ, ảnh hay bỏ bữa, nhắc mãi mà không nghe.”

Vì bât lo ngoài, giọng Duyên từ máy Vỹ phát ra, Thịnh nghe rõ mồng một.

“À, em vừa cho anh ấy ăn no rồi.”

Thịnh đạp Vỹ, bị Vỹ kiềm chế lại, lại đẩy một cú, Thịnh quần quại, tiếng rên ư ử phát ra nhỏ xíu, không đủ lọt vào điện thoại.

“Thật không đấy?”

“Chị cũng biết em nấu ngon như nào mà?”

Để chứng minh cho mình nấu ngon thế nào, Vỹ tăng nhịp điệu đụ, đẩy cặc vào ra liên tục trong đít Thịnh, lúc này đưa điện thoại hơi gần Thịnh, Thịnh vì bị đâm mag run rẩy, dù có cắn môi kiềm nén nhưng vẫn không nén hết tiếng rên rỉ, mà ra khỏi miệng hên chỉ là tiếng ư ử bé nhỏ.

“Bên em có gì à? Sao nghe ồn thế?”

Duyện hỏi khi nghe thấy tiếng ư ử kì lạ, nghe thật giống tiếng con thú gì đó. Bên này, Vỹ nhìn cặp mắt đỏ ngầu của Thịnh mà cười, khẩu hình miệng của Vỹ, Thịnh có thể đọc được, đó là “Hay nói cho chị ấy biết nhỉ?”, Thịnh vội vã lắc đầu, tóc tai ủ rủ vì mệt, vì khát tình, biểu hiện khuôn mặt uất ức, cam chịu vô cùng.

Vỹ có vẻ hài lòng:

“À, em đi đến chợ thì giữa đường bắt gặp con chó hoang ý mà.” – Vỹ nhìn Thịnh rồi nói bằng khẩu hình “Con chó hoang tên Thịnh ấy mà”.

Thịnh giận run cả lên, răng cắn bầm cả môi, Vỹ đưa một tay đang rảnh sục lấy con cặc của Thịnh, Thịnh không chịu được mà ưỡn người lên, nhân cơ hội, Vỹ đẩy một cú vào, Thịnh ứ ư thành tiếng.

“Chó muốn nói gì với chị hai không?”

Vỹ đưa điện thoại sát mặt Thịnh, Thịnh giật cả người, nhìn Vỹ thì thấy Vỹ trưng ra vẻ mặt hồn nhiên vô tội, Thịnh nghiến răng, lắc đầu lia lịa. Bỗng Vỹ dừng lại, Thịnh tự dưng hụt hẩng, cả người đang bị lửa tình đốt mà tự dưng dập tắt ai mà chịu nổi, nhìn Vỹ, Vỹ nói khẩu hình “Muốn thì tự làm”, Thịnh cắn răng chịu đựng. Mặt khác, nhìn điện thoại, tim Thịnh đập thình thịch không yên.

“Haha, thôi, làm trò con bò của em tiếp đi, hai anh em ở nhà trông nhà, chị tối mai về đến.”

Sau khi Vỹ nói “Dạ” thì tiếng tút tít vang lên, báo hiệu Duyên ngừng nói. Duyên ngừng nhưng thuốc trong người Thịnh chưa dừng, nó cứ hối thúc Thịnh phải húp chọn con cặc kia, nhưng Thịnh không làm được.

“Vẻ mặt thế này, hèn gì mấy đứa đè Thịnh xong, đều muốn chiếm Thịnh làm của riêng.”

Trong lời Vỹ mang theo ý cười và ganh tị, Thịnh bị Vỹ đâm mấy lần thì bụng chứa đầy tinh dịch của Vỹ, cặc Thịnh vẫn thẳng đứng, muốn ra lắm nhưng không được. Thấy thế, Vỹ thương tình, búng nó mạnh một cái, a, cơn thốn đến cực nhanh mang dòng tinh ồ at chảy ra ngoài, Thịnh đau điếng cả người trong lúc tinh trùng cứ lần lượt theo dòng dính lên người.

Vỹ biết giờ Thịnh vô cùng yếu đuối nên trói chặt tay Thịnh lại đề phòng, bế Thịnh lên đưa vào phòng tắm. Tuy nhìn Vỹ bé hơn Thịnh, nhưng lực của Vỹ lớn lắm, cơ bản tập để đợi cơ hội như ngày hôm nay.


TRUYỆN GAY BDSM – LÀM ĐĨ CHO EM VỢ

CHƯƠNG 2- NGƯỜI CÓ LÚC NHỤC, LÚC VINH

“Ngồi im, hoặc Thịnh muốn cái thứ này đi đời.”

Vỹ cầm dao cạo, cạo qua lớp kem được bôi quanh cặc Thịnh, từ từ mà lược bỏ đám lông vướng víu. Thịnh thì đang ngồi trên bồn cầu, chiếc áo sơ mi đã bị cắt ra khi vừa vào nhà vệ sinh, dang rộng hai chân, hai tay bị trói chặt ra sau, cả người dựa lưng vào bồn nước ở sau, miệng lại ngậm một thứ rất kinh tởm, đó là sịp của Vỹ, cái mùi hôi vô cùng, có lẽ là sịp hôm qua Vỹ mặc.

“Ư…ư…”

Vỹ cạo được một nửa thì ngẩng đầu lên, thấy vẻ mặt không cam lòng của anh rể, cậu bỗng cười lên.

“Haha, không cam lòng gì chứ? Ngoan ngoãn chút rồi tôi thưởng cho.”

Vỹ xoa đầu Thịnh, Thịnh lúc này trợn mắt lên, đụ má, nó khác nào coi mình là thú nuôi không, thái độ gì đây. Ấy vậy mà Thịnh không dám củe động phản kháng, bởi vật báu của mình đang nằn trong tay thằng biến thái này, có gì thì chết mất.

Lưỡi dao lướt qua lướt lại, vùng tam giác lúc này đã sạch bóng, chỉ còn mấy lỗ chân lông li ti, con cặc dù ra ba lần nhưng vẫn cứng rắn, là do tác dụng của thuốc, sự trần trụi này làm Thịnh hơi xấu hổ.

“Chà chà, để một thời gian nữa dẫn Thịnh đi triệt lông, khỏi cạo chi cho cực.”

Nghe Vỹ nói xong thì Thịnh giật mình, không nghĩ ngợi mà dùng hết sức hiện tại mình có đạp vào bả vai Vỹ, Vỹ đã nhanh chóng thu dao nên không ổn hại gì, Vỹ đau đớn, sau Thịnh được thế lại đá, Vỹ bắt lấy chân Thịnh, nhanh chóng chế cự Thịnh, rồi lấy ra một ống tiêm, chích vào cổ tay của Thịnh.

“Tưởng một mũi là đủ, nhưng tôi sai mất rồi, Thịnh mạnh như vậy, đáng lẽ ban đầu nên tiêm hai mũi liên tục.”

Cả người Thịnh trúng thuốc giãn cơ. Thuốc này vốn là tác dụng có lợi, nhưng qua tay Vỹ điều chế, nhanh chóng trở thành thứ thuốc khống chế những con chó hoang, đặc biệt là Thịnh.

“Ngoan một chút.”

Vỹ ôm Thịnh đã trúng thuốc ra khỏi bồn cầu, đặt Thịnh xuống nền sàn, cho mông Thịnh chu lên,Vỹ vạch khe đít ra, thoa kem vào rồi cạo, Thịnh thì bất lực, cảm thấy bản thân vô dụng vô cùng.

Cạo xong xui, Vỹ quay người Thịnh lại, xoa đầu Thịnh, ôm Thịnh vào bồn tắm nước nóng, cho Thịnh nằm giữa người mình, Thịnh to hơn Vỹ nên che cả người Vỹ, đối diện họ là một tấm gương đặt áp vào tường.

Thịnh không dám nhìn vào trong gương, biết bản thân rất thê thảm, thầm nghĩ, má nó, trước kia làm gì có tấm gương nào ở đây, chắc noa mới thêm gần đây, đụ má, thằng dâm tặc, tao mà thoát là cho mày ăn giỗ.

Cằm Thịnh bỗng bị Vỹ nắm, hướng Thịnh nhìn thẳng vào gương. Tay Vỹ luồn xuống, sục cặc Thịnh, noia nhỏ bên tai Thịnh.

“Thịnh nhìn chó hoang mà tôi mới nhặt ngoài đường này.”

Thịnh không né tránh được, bị bắt nhìn thẳng. Trong gương là hình ảnh hai người đàn ông đang ngồi trong bồn tắm, người đàn ông to lớn hơn ngồi trong lòng người đàn ông nhỏ hơn. Cổ anh hiện rõ vòng da đen cùng chân cũng có, hai tay bị kéo ra phía sau, tóc ướt nhẹp rũ lên trán, môi sưng táy bởi cắn rách nát, trên ngực thì toàn vết xanh xanh tím tím, dấu hôn đầu rẫy, hai núm vú như bị sưng lên, giữa hai đùi là con cặc đang thẳng đứng, lông bị cạo sạch nên một khoảng trắng tinh, cặc bị một bàn tay sục lên xuống. Chủ nhân bàn tay vừa sục vừa trêu Thịnh, hôn lấy cổ Thịnh, Thịnh nhạy cảm, dựa cả người ra sau, miệng ngặm sịp đã cắn ướt nhẹp, cố kiềm tiếng rên ư ư dù đó là vô dụng.

“Bắn ba lần rồi mà vẫn nhạy cảm như vậy, do thuốc, hay do bản chất đây.”

Thịnh bị bàn tay Vỹ bắt nạt, nó nắm lấy báu vật của Thịnh, không kiêng nể mà lên xuống điêu luyện, mắt Thịnh đã đỏ lắm rồi, lại còn ướt, sợ sẽ không kiềm nén nổi. Bản thân vốn là đàn ông mạnh mẽ mà bị em rể cưỡng hiếp hết lần này đến lần khác, dù trúng thuốc đi nữa nhưng nhìn bản thân cứ bắn ra mấy đợt tinh liên tục, ai chả nhục chứ.

“Muốn nữa không?”

Giọng Vỹ thì thầm, Thịnh lắc đầu lia lịa, Vỹ cười, lấy tay lần mò cửa vào, nâng hông Thịnh lên một chút, cho Thịnh ngồi xuống cặc mình.

“Từ hôm nay, lỗ đita này sẽ luôn bận rộn.”

Nói rồi, Vỹ dùng tay ôm chặt hông Thịnh, thúc vào từng cái, Thịnh trợn mắt, tay Vỹ buông ra, Vỹ dùng sức hông mà đẩy, hai tay vòng ra trước, mân mê hai đầu vú Thịnh.

“Ư…ư…ư…”

Hai mặt Thịnh đỏ cả lên, mắt ngấn lệ, miệng ngậm sịp kiềm tiếng rên, thấy chống cự nhưng mông lại nảy theo nhịp với Vỹ, hài lòng trước thái độ này của anh, Vỹ thưởng cho anh những cú thúc vào điểm G.

“Ưmmmmm”

“Sướng chứ?”

Thịnh trừng mắt nhìn Vỹ trong gương, Vỹ thúc một cái lúc cán, tay bốp chặt cặc Thịnh, Thịnh đau đớn, ứ lên một tiếng.

“Đây là vì tội không thành thật.”

Vỹ bế Thịnh gần gương, cho Thịnh dựa vào gương, phía sau đâm Thịnh tới tấp, tay vẫn cầm cặc Thịnh mà sục, cứ mỗi khi Thịnh sắp lên cao trào thì Vỹ bốp mạnh, mục đích là kiềm Thịnh lại, làm cho Thịnh không ra được. Người Thịnh khó chịu mà ngọ ngoạy. Vỹ kề bên vai Thịnh, nói nhỏ.

“Tôi cho Thịnh hai lựa chọn. Một làn ngoan ngoãn phục tùng tôi, hai là, tôi bắt Thịnh phục tùng tôi.”

Vỹ xoay người Thịnh lại, đẩy lưng Thịnh dựa gương, hai chân Thịnh câu vào bên eo Vỹ, Vỹ húc tới, môi Vỹ cắn mạnh vào vú Thịnh, Thịnh nhíu mày, lắc đầu qua lại liên tục, hẳn là không đồng ý rồi.

Vỹ cảm thấy thế này lại có tính chinh phục hơn, một chó hoang mà dễ thuần hóa quá thì còn gì vui, mà dù sao, mình cũng yêu người này, kiên nhẫn mình có thừa.

Cặc ra vào thành ruột, Thịnh muốn khóc nấc lên, không hiểu sao bản thân lại cảm thấy sướng vậy, giống cảm nhiều năm về trước, Thịnh thầm mắng chết tiệt, giá nhue hồi trẻ mình không đi hoang nhiều quá, giờ châc đóng vai trai thẳng đập chết thằng biến thái này hay hơn. Sức Thịnh là sức trâu nhưng bị giã nhiều lần, người Thịnh đuối, mềm nhũn ra như con kiki, giờ mặc cho Vỹ giày vò, Thịnh mềm mại, dựa đầu vào cổ Vỹ, Thịnh nghĩ, giá như không bị nheta sịp thì anh đã cắn đứt cổ thằng này rồi.

Cả hai mệt rả rời, Thịnh muốn nhắm mắt ngủ thì bị Vỹ dội nước, bảo trò hay còn ở phía sau, Thịnh muốn chửi địt mẹ mấy tiếng, đụ má, mày địt tao cả buổi trưa rồi, giờ sắp chiều mẹ nó rồi còn chưa tha, đụ má, mày muốn làm gì tao nữa, mày không xem chị gái mày ra cái đinh gì à, đụ má thằng chó đẻ.

Vỹ mặc kệ ánh nhìn muốn xuyên thủng người cậu của anh, tay cầm vòi sen, rửa sạch người anh, cởi trói cho anh, miệng thì thay bằng một cái bóng tròn, bởi nếu mở ra, Thịnh lại chửi bậy, phiền lắm, Vỹ thích Thịnh kêu ư ư hơn.

Dù được cởi trói nhưng người đã rất đuối, Thịnh vừa gượng dậy được thì bị Vỹ ôm vào trong lòng, nếu bây giờ là hồi sáng, chắc Vỹ đã bị Thịnh đập cho nhừ tử.

Sau khi rửa quanh thân thể, Vỹ luồng tay xuống đít Thịnh, hứng sẵn một ly trắng ở đó, moi tinh bên trong đít Thịnh ra, Thịnh dựa vào lòng Vỹ mà kêu ư ư, Vỹ làm nhẹ nhàng, móc từng chút tinh ra, lâu lâu lại gãi gãi bên trong Thịnh, Vỹ xoa xoa lỗ tròn đến khi moi hết ra thì dừng tay lại, đặt ly sang một bên, Vỹ lấy vòi xịt rửa đít Thịnh, một lần nữa tắm sơ qua cho Thịnh, lau người xong rồi bế anh rể ra ngoài.

Dù con cặc vẫn còn nứng lắm nhưng Thịnh đã mệt mỏi rã rời rồi, Thịnh muốn nằm ngủ. Mà Thịnh đâu biết, Vỹ đâu tha Thịnh dễ dàng vậy, cậu trói căng hai tay Thịnh ra hai đầu giường, Thịnh nhíu mày, mắt nhìn Vỹ cực hung tợn. Vỹ mặc kệ, co hai chân Thịnh lại, xuất hiện giữa khe đít là cái lỗ hồng hồng vừa bị Vỹ chơi tan nát, nó đang khe khé đóng mở, nhìn tội nghiệp vô cùng, làm người ta muốn bắt nạt.

“Lỗ của Thịnh khít quá, để rôi giúp Thịnh làm nó giãn ra, lúc tối chơi sẽ không đau.”

Mặc kệ Thịnh lắc đầu, Vỹ đưa tay vào làm công đoạn bôi trơn cho Thịnh, thấy Vỹ chơi Thịnh tơi bời thế thôi chứ màn dạo đầu luôn đầy đủ và nhẹ nhàng. Một ngón, hai ngón, ba ngón, và cả ngón thứ tư cũng vào được, Vỹ hơi hơi vui, nhưng chưa muốn làm đến ngón thứ năm. Vỹ bước xuống giường, kéo túi hành lý mình mang về, bên trong không có quần áo gì, mà chỉ toàn các đồ chơi, nội y tình thú thôi, Thịnh nhìn mà xanh cả mặt. Vỹ lấy mấy cái trứng rung màu hồng không dây lên, xoa nó vào má Thịnh.

“Thịnh muốn mấy trứng?”

“Ư ư” – Thịnh lắc đầu một lần.

“Một trứng?”

“Ư ư ư” – Thịnh lắc đầu mạnh hơn.

“Hai trứng?”

Thịnh lúc này ghét trò đùa dai của Vỹ, giật giật dây trói, thêa là Vỹ tăng lên ba trứng, nhanh nhẹn thoa bôi trơn, đẩy từ từ vào trong đít Thịnh, cánh hoa mơ màng nuốt trọn cả ba. Vỹ bật cho nó rung ở mức một, Thịnh rợn người, từ đồ bịt miệng kêu ra tiếng ư ư dễ nghe. Vỹ nhìn xuống đít Thịnh, thấy Thịnh đang dùng sức, Vỹ đánh một cái vào mông Thịnh.

“Nếu Thịnh đã muốn rặn ra vậy, thì phải phạt mói được.”

Vỹ lấy tiếp từ túi đồ chơi ra một cái quâng nhỏ tam giác bằng da, ở phâng trước, chỗ che cặc dái thì khoét một lỗ, có lẽ để cặc dái thòng ra, chỗ che đít thì có hẳn một cây hàng to dài, không dài bằng Vỹ, hẳn là 10 cm gì đó, nhìn nó hơi gân guốc dù là đồ giả. Quanh đai sịp chính là một dây thắt lưng nhỏ, trên đó có ổ khóa. Vỹ nhìn con mắt mở to của Thịnh mà cười, Vỹ biết Thịnh từng thử qua mấy món này, dù sao cũng đi hoang nhiều, sao không biết được chứ.

Hai chân tự do của Thịnh đạp Vỹ, Vỹ kiềm chúng lại, từ từ mang sịp vào cho Thịnh, đẩy con cặc giả vào cho Thịnh, rồi luồng cặc qua lỗ được khoét ở sịp, cuối cùng là kéo thắt lưng, khóa lại. Cái này khiến đồ chơi luôn ở trong người Thịnh, Thịnh không tự rặn ra được.

Vỹ trói hai chân Thịnh vào góc, dùng dây thừng nhỏ từ trong túi, buộc siết cặc cùng dài của Thịnh. Vỹ mở khóa miệng cho Thịnh. Thịnh định chửi thì Vỹ liền hôn Thịnh, vừa hôn vừa bóp mũi Thịnh, khiến Thịnh mất dưỡng khí.

“A”

Vỹ dứt nụ hôn, thừa thế Thịnh đang bất ngờ, lấy ly tinh từ trong phòng tắm ban nảy ra, bỏ tiếp hai viên thuốc kích dục vào, bóp mũi Thịnh, hướng thẳng đầu Thịnh, đổ tinh vào, ở tư thế này Thịnh không tránh né được, cả người gồng mình lên để cái vị tanh hôi đó đi qua miệng, cảm xúc vô cùng khó tả, mắt đỏ hoe cả lên. Tránh để Thịnh ói ra, uống xong, Vỹ bịt miệng Thịnh lại, giữ thẳng đầu Thịnh, đến khi Thịnh ực ực thì mới thôi. Tuy cách này hơi cực đoan nhưng hiện tại, có trong mơ Thịnh mới tự nguyện uống.

Thịnh lần nữa bị bịt miệng, không cam lòng mà giãy giụa. Vỹ lấy từ trong túi ra hai đầu kẹp bằng kim loại, được nối nhau bởi dây xích, hôn lên hai bên vú Thịnh một cái, Vỹ kẹp xuống, Thịnh đau đến trán đầy mồ hôi. Cậu lấy dây thừng còn dư, nối vào đoạn xích, rồi nối lên dây trói ở cặc, mỗi lần Thịnh giật giật cặc thì dây cũng giật giật theo, như vậy Thịnh mới không ngủ quên.

Thịnh vẫn giãy dụa, Vỹ không muốn lại chích thuốc cho Thịnh, Vỹ đẩy công tắc rung của ba trứng lên cao nhất, bậc rung cặc giả cao nhất kèm theo kích điện, Thịnh hứng trọn tất cả.

“Ư ư ư ư ư ư ư”

Thịnh đau đớn lắc người, lỗ hậu bị xâm phá lại bị giật điện, quá khứ từng chơi nhưng đã quá lâu, mấy năm nay còn đâu, nên vô cùng không quen.

“Bây giờ Thịnh ngoan ngoãn năm im, tôi sẽ tât điện và đẩy rung xuống mức một, nếu không, thì sẽ bật giật cao nhất.”

Thịnh đau đớn một hồi, nhìn điều khiển trên tay Vỹ, hơi do dự một chút, anh nhắm mắt, gật đầu.

Vỹ xoa đầu Thịnh, tắt giật điện, bật rung, tiếng Thịnh phát ra hừ hừ.

“Thôi, giờ Thịnh xem phim đi, tôi xuống dưới nhà, rồi đi mua đồ này nọ, chút chiều tối tôi đưa Thịnh xuống.”

Vỹ nói rồi, tiến đến bật TV, TV được đặt đối diện giường, Vỹ cài gì đó một lúc, sau đó, trước mặt Thịnh là một chuỗi phim người lớn liên tục, mà đề tài chủ yếu là các nô lệ được chủ nhân “thương yêu”, Thịnh còn được Vỹ cho đeo tai nghe, âm thanh rên rỉ lại phát ra rõ hơn là lúc nghe trên TV. Xong mọi việc, Vỹ hôn lên trán Thịnh, Thịnh ngoắc đầu sang, Vỹ nắm chặt đầu Thịnh hôn lên, rồi rời khỏi phòng, bỏ mặc Thịnh bị sắc dục khống chế đến nước mắt sinh lý cũng chảy ra.

Thời gian dằn vật Thịnh trôi qua từ từ, Thịnh mê mang, những đồ chơi lúc rung mạnh, lúc rung nhẹ, không đều đều, tiếng thở dốc bên tai làm Thịnh cứ ù ù, con cặc rỉ nước nhờn nhưng chẳng bắn ra được. Thịnh cũng có khoảng lặng nhìn lại bản thân, ừm, kết cục thế này thì cũng quá thê thảm đi. Vốn dĩ định chơi thằng em vợ chút rồi thả nó, xem như chơi qua đường thôi, chứ đâu phải kiểu nó làm với mình như này, khác nào là giam giữ trái phép đâu. Thừa nhận đứa có tư tưởng cưỡng bức là Thịnh đi nhưng Thịnh đâu muốn rơi vào tình cảnh này, tôn nghiêm bị người khác dẫm đạp dưới chân, cả con cặc mà mình cũng không thể tự sục thì sao đáng mặt đàn ông.

Nghĩ tới nghĩ lui, đồng hồ điểm 7 giờ, Vỹ trở lại phòng, nhìn Thịnh hơi mê mang mà có chút suy tư, có phải mình làm chưa đủ mạnh nên Thịnh chưa tập trung không, một phần lại vui vui bởi có lẽ Thịnh đã làm quen rồi. Vỹ tiến đến, xoa mái tóc mềm mại của Thịnh, Thịnh trừng mắt, Vỹ cười cười, cởi trói tay chân, thân cặc cho Thịnh.

“Giờ tôi sẽ tháo khóa miệng ra rồi dẫn Thịnh đi ăn, tôi thì không thích Thịnh chửi bậy nên giờ, giao kèo thế này, nếu Thịnh nói tục một câu, tôi sẽ giật điện Thịnh một lần, đúng hai câu thì tôi sẽ tăng một trứng rung, ok?”

Thịnh vẫn trừng mât nhìn Vỹ, Vỹ thay vì lôi điều khiển ra dọa thì lấy hẳn một cây chích điện hẳn hoi, kề sát vào vú Thịnh.

“Chịu hay tôi ép Thịnh chịu?”

Thịnh bất đắc dĩ gật đầu vì biết Vỹ sẽ không giỡn chơi. Vỹ xoa đầu Thịnh, bảo Thịnh ngoan, đặt cây chích xuống rồi tháo luôn khóa miệng cho Thịnh, quả bóng dính đầy nước bọt được lấy ra khỏi miệng, cảnh tượng dâm đãng thế này làm Vỹ bất chợt đưa hai ngón tay vào miệng Thịnh.

“Mút.”

Thịnh ngoan ngoãn mà nút tay Vỹ, mặt khác, tay Thịnh lần mò tìm cây chích điện mà Vỹ vừa đặt xuống, cơ bản hiện tại Thịnh không phải đối thủ của Vỹ khi đấu tay đôi bởi dược hiệu của thuốc chưa tan hết, nó làm sức lực của Thịnh mất hết, giờ chỉ còn ý thức chống đỡ cơ thể này. Tay Thịnh vừa mò đến cây chích thì Vỹ bóp lấy dái Thịnh.

“Thịnh nghĩ giữa tiếng dái nát và tiếng điện chích, cái nào nhanh hơn.” – Vỹ vẫn đưa hai ngón ra vào miệng Thịnh, một tay khác siết chặt dái Thịnh. – “Tôi không ngại khi vợ mình không xuất tinh được nữa đâu.”

Ánh mắt và lời nói tuy bình thản nhưng Thịnh nghe được, từ trong đó là ý tứ đe dọa rất rõ ràng.

Hai ngón tay Vỹ đưa sâu vào miệng Thịnh, như muốn thăm dò, kiểm tra xem có gì trong đó không mà ngó ngoáy khắp miệng, trêu đùa lưỡi Thịnh. Thịnh lúc này là nằm dựa vào kệ giường, Vỹ khuỵu trên người Thịnh, áp chế Thịnh, tay Thịnh đặt ở gậy điện, tay Vỹ một ở trong miệng Thịnh, một ở trứng dái Thịnh. Thịnh dù nghe xong nhưng không do dự, chụp ngay gậy điện, Vỹ nhanh chóng dùng chân đạp tay Thịnh, đá súng điện ra xa, mắt nhìn lại Thịnh.

“Thịnh hư quá, nhưng mà, tôi thích Thịnh như vậy, biết sao giờ.”

Thăm dò chán chê, Vỹ rời khỏi miệng Thịnh, bắt Thịnh dùng lưỡi liếm sạch nước bọt còn dính trên tay, rồi Vỹ mân mê ngón tay lên mặt Thịnh, vỗ mặt Thịnh mấy cái nhẹ.

Vỹ lấy từ túi ra chiếc còng, còng hai tay Thịnh ra sau, nối một đầu đoạn dây da vào vòng cổ Thịnh, hướng Thịnh rời khỏi giường.

“Nếu Thịnh không đi được, tôi sẽ để Thịnh bò xuống.”

“Tại sao mày lại làm vậy?”

Sau chuỗi im lặng nảy giờ, khi bước xuống giường, đi theo dây dẫn của Vỹ, Thịnh chợt lên tiếng. Thịnh thắc mắc lắm, cơ bản cái tâm của mình chỉ nổi lên hồi hè thôi mà, cũng đâu gặp cậu thường xuyên, chắc chân em vợ cũng cũng chả đoán được, ấy vậy mà nó lại bẫy mình.

“Tao là anh rể mày, là chồng chị hai mày, còn con rể ba mày, là một phần mặt mũi của cái gia đình này, mày làm vậy với tao, mày không sợ hậu quả sao?”

Lời nói cay nghiệt được Thịnh rặn từng chữ nói ra, cơ bản anh còn phải cố nhịn tiếng rên rỉ của bản thân, lũ trứng rung dươia đít còn chưa buông tha cho anh, chúng rung theo từng bước anh đi, anh phải cố lắm mới không bị vấp, cả người anh ngoài câc cái vòng ra thì chỉ có cái sịp lòi cặc này, mà Vỹ ngoài cái sịp chữ nhật màu trắng ra thì cũng chả còn gì.

“Vì tôi yêu Thịnh.”

Vỹ tđi trước trả lời rất bình tĩnh, như nói chuyện thường ngày, là giọng điệu bàn chuyện thời tiết, tựa như rất đỗi bình thường.

“Yêu tao mà làm vậy với tao à?”

Thịnh vừa nói ra lời này thì Vỹ quay lại, mắt Vỹ đen nhánh, sâu hoắc, như muốn hút cả hồn Thịnh vào. Thịnh ngẩn người, bất chợt, Vỹ bế Thịnh lên, ra là đã đến cầu thang, Vỹ ôm lấy Thịnh, đưa anh từ từ xuống. Thịnh không muốn có án mạng nên không lộn xộn, nằm im cho Vỹ bế xuống. Vỹ ôm Thịnh ngồi vào bàn ăn, đặt Thịnh xuống ghế.

“Mặt hầm hực thế?”

“Mày như tao thì mày có vui nổi kh….”

Thịnh chưa nói hết câu thì Vỹ chồm đến, hôn lấy hôn để môi Thịnh, cắn nuốt nó, tay mò xuống vú, xuống cặc Thịnh, vừa hôn vừa sờ soạng, Thịnh cũng không chịu thua, đớp lưỡi mạnh lại, cả hai rơi vào triền miên, bỗng tay Vỹ bóp chặt cặc Thịnh, Thịnh trợn mắt, cắn vào môi Vyz thì cả hai dừng lại.

“Hộc…hộc..”

Đó là tiếng thở của Thịnh, vì bị Vỹ tấn công bất ngờ mà mất thế thượng phong, sau đó mất luôn dưỡng khí nên mới chật vật thế này.

Trong lúc Thịnh hít lại khí thì Vỹ đã mang cơm ra, tính ra thì làm rất đơn giản, là hai dĩa cơm chiên, dĩa của Vỹ thì có thịt sườn, dĩa của Thịnh thì thịt được xé nhỏ, mà ở chỗ Thịnh, không hề có đũa, hay muỗng. Thịnh nhướng mi mắt, ý vị phẫn nộ nhìn qua Vỹ.

“Không cởi trói thì sao tao ăn được?”

“Cúi mặt xuống, ăn bằng mặt.”

Thịnh giật mình, nổi điên lên:

“Đụ má, thằng chó đẻ, mày chơi tao a… a… a”

Trứng rung cùng cặc giả trong đít Thịnh rung dữ dội, con cặc Thịnh cứng ngắc run lẩy bẩy, không những vậy, con cặc giả còn phóng điện, Thịnh tựa vào ghế, hai chân quấp lại, răng cắn môi, run lẩy bẩy.

“Đã bảo nghe lời rồi mà.”

Vỹ thở dài, nhìn biểu tình đáng thương của Thịnh, Vỹ mềm lòng, hạ các mức độ xuống thấp, rồi dừng ở mức hai, nâng một bậc so với khi nảy.

Thịnh kháng cự một hồi thì quen dần với nhịp điệu run, chân trở lại bình thường, ngồi thẳng, nhìn Vỹ không cam lòng.

Cố trấn định bản thân, Thịnh rặn chữ ra khỏi kẽ miệng:

“Từ, từ khi nào mà mày đã có ý định làm thế này?”

Thịnh cũng đã suy nghĩ kĩ rồi, rõ ràng đồ chơi và thuốc cậu chuẩn bị rất tỉ mỉ, cơ bản thằng chó chết này đã lên kế hoạch từ rất lâu, không phải là bồng bột, chắc chân là rất lâu rồi.

“Ăn no đi, rồi tôi nói cho Thịnh nghe.”

Thịnh biết mình không tránh được dĩa cơm trước mặt, khuất phục mà cúi đầu xuống lấy lưỡi lùa cơm vào miệng. Thật sự thì ăn trong tư thêa này rất khó. Thịnh đang nứng, đít bị rung đến tê dại, cặc thì cứ giật giật chảy nước nhờn, đầu óc nóng ran mà còn phải cúi thấp xuống mà ăn, dù cái cơm chiên này ngon thật, nhưng động tác này cũng quá khó. Qua một lúc lâu thì Thịnh mới lùa vào xong, miệng dính đầy cơm, dĩa cũng còn một ít, nhưng Thịnh bó tay rồi, bỏ thôi. Vỹ cười yêu thương đi đến chỗ Thịnh, lấy khăn lau quanh miệng cho Thịnh, rồi dòn dẹp bàn ăn.

“Giờ nói được chưa?”

“Thật ra, tôi biết Thịnh và yêu Thịnh từ lâu lắm rồi, trước cả chị hai tôi nữa.” – Dọn dẹp xong, Vỹ quay lại, hôn lấy môi Thịnh. – “Từ lần đầu gặp, tôi đã muốn địt Thịnh rồi.”

“Đụ…ưmmm…”

Vỹ bóp lấy mũi Thịnh rồi hôn Thịnh, nhiễu nướt bọt của mình vào miệng Thịnh, bắt Thịnh nuốt, rồi truyền tiếp một lượng nước thông qua miệng, Thịnh khó thở, ho sặc sụa. Vỹ lại đớp môi Thịnh rồi triền miên lần nữa.

Dứt ra lần hai, Vỹ nhìn Thịnh rồi nói:

“Chị hai bảo tôi phải cho Thịnh ăn no. Miệng trên đã no rồi…” – Vỹ dừng một chút nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Thịnh, rồi nói, tay xoa lấy bụng Thịnh. – “Nhưng cũng phải đút miệng dưới no mới được.”

Nói rồi, Vỹ bế Thịnh lên, ôm lên lầu, Thịnh cảm thấy bất lực không thôi.

TRUYỆN GAY BDSM – LÀM ĐĨ CHO EM VỢ

CHƯƠNG 3 – KHỔ TRƯỚC SƯỚNG SAU

“Sáng rồi, Thịnh muốn ăn no không?”

Vỹ vào phòng, làm bộ gõ lên cửa gỗ mấy cái, nhìn con mắt ướt át đỏ hoe của Thịnh mà vui sướng.

Thịnh quả đúng thê thảm, tối qua bị Vỹ dằn vặt cả đêm. Bắn vì bị địt, có, bắn vì bị tát cặc, có, bắn vì bị sục cặc, có, bắn vì bị thông tiểu, có,… Thịnh không nhớ mình đã bắn mấy lần nữa, chỉ nhớ sau đấy là có đái ra lên lán nên bị Vỹ lấy cây thông tiểu chặn lỗ cặc lại, không cho bắn nữa. Thuốc kích dục mà Vỹ bắt Thịnh uống vô cùng thần kỳ, cứ làm Thịnh nứng dù bắn đêna khô tinh, mà sau khi bắn lại chả mệt mỏi, nhanh chóng lên lại sức lực cho Thịnh chuẩn bị đón chờ đợt nứng tiếp, thuốc này chỉ một viên là người ta muốn bị khai phá sáng đêm rồi, mà Thịnh bị bắt uống sáu viên, hiệu dược vô cùng kinh hoàng. Vì Thịnh thanh tỉnh cả đêm nên cũng đã chịu không ít đau khổ.

Thịnh bị Vỹ chơi đến rạng sáng 3 giờ thì dừng, tưởng được nghỉ ngơi nhưng không, Vỹ trói chặt tứ chi Thịnh ở bốn góc giường, đeo cho Thịnh bịt miệng, bên trong con cặc giả, đâm vào họng Thịnh, vú thì đặt mấy cái đầu hút, rồi cho nó hút vú Thịnh đến sưng tấy, bỏ cái thông tiểu kim loại ở cặc Thịnh ra, thay đó là vật bằng nhựa, đâm tận vào bóng đái của Thịnh, bít cửa mọi lối ra. Hai dái của Thịnh bị Vỹ cho đeo tạ ép sát, trong lúc Thịnh rên rỉ thì Vỹ đặt máy địt ngay đít Thịnh, chỉnh cho nó địt tự động vào lỗ đít anh rể, như lời Vỹ nói trước, từ nay, Vỹ sẽ không để lỗ đít Thịnh khép lại nữa.

Đêm qua, Thịnh đã khóc, đã thật sự khóc, bị Vỹ chơi đến hỏng, nước mât giàn dụa ra, hiện tại khóe mắt vẫn đỏ hồng, tràn đổ mồ hôi mệt nhọc, cả người rả rời mặc cho phía dưới bị đâm kịch liệt. Cả một đêm không ngủ, Thịnh cảm thấy mệt mỏi không thôi, khi nhìn thấy Vỹ, ánh mắt của Thịnh không còn quá dữ tợn, mà chỉ là một cái nhìn bất lực.

Vỹ đi đến, hôn lên trán Thịnh, tât máy địt, kéo từ từ khỏi đít Thịnh, tinh của Vỹ bên trong đít Thịnh tràn ra, Thịnh lấy tay chặn lại, dùng một miếng băng keo điện màu đen, dán vào cái lỗ nhỏ, chặn đường ra của tinh trùng. Vỹ cởi trói cho Thịnh, rồi tự mình leo lên ngồi sát đầu giường, kéo Thịnh vào lòng mình, nửa nằm nửa ngồi, ôm lấy Thịnh từ phía sau.

“Sướng không?”

Thịnh lâc đầu, Vỹ cười cười.

“Thật không?”

Vỹ gỡ hai cái hút vú của Thịnh ra, đầu vú Thịnh sưng táy lên, màu đỏ của vú càng rõ ràng, giờ nó vừa to vừa đỏ, nhìn như vua đàn bà, Thịnh vốn tập gym, cơ ngực bự sẵn, giờ nhìn mê người hơn. Vỹ nuốt nước miếng ực một cái. Vỹ lấy hai tay se se đầu vú ấy, người trong lòng lập tức rên rỉ, cả thân ngã vào ngực Vỹ, hai tay thì nắm chặt chân Vỹ, nhìn thấy vậy, Vỹ càng kịch liệt se se, người trong lòng càng rên lợi hại.

“Chỉ cần Thịnh ngoan ngoãn thành thật đến khi chị hai về tôi sẽ thả Thịnh đi, không nói hai lời, còn không, tôi sẽ cho chị hai thấy bộ dáng bây giờ của Thịnh.”

Thịnh bây giờ là cá nằm trên thớt, ở trong ngực Vỹ mà rên rỉ, chân uốn éo. Vỹ mở khóa miệng cho Thịnh, nước bọt của Thịnh chảy ra nhìn rất dâm đãng, tay trái Vỹ quẹt nước nhờn đầu cặc Thịnh cho Thịnh mút, tay phải Vỹ vẫn xoa xoa vú Thịnh, cắn lên vành tai Thịnh, nói nhẹ vào tai Thịnh:

“Sướng không?”

Thịnh nhắm mắt, mút lấy đầu tay Vỹ, gật đầu. Vỹ biết giờ anh rể chỉ là yếu mền chốc lát, nương theo tình dục chứ lý trí không hề thuộc về mình, mà chả sao, làm Thịnh nhớ mùi vị ái dục này đã, không sợ người chạy mất.

“Bây giờ Thịnh muốn gì?”

Vỹ vẫn mút tai Thịnh, tay mân mê quanh vùng tam giác dâm dục, mắt Thịnh mơ màng, rên rỉ không thôi.

“Muốn…ra….”

Vỹ đưa tay xuống cặc Thịnh, xoa nó từng cái từng cái, khiến nó kích thích thêm, nhưng Thịnh lại đau, bởi thông tiểu sâu quá, chặn luôn đường bắn tinh, dù sướng cỡ nào cũng không ra được, Thịnh bất giác cố gỡ tay Vỹ khỏi cặc mình, Vỹ càng nắm chặt.

“Vừa cầu xin mà? Thịnh đổi ý à?”

“Ra…ra…không được…”

“Ồ” – Vỹ đẩy Thịnh ra xa mình chút, bảo Thịnh quay người lại, lấy tay tự vỗ lên đùi mình. – “Thịnh dùng miệng cởi quần nhỏ tôi ra, rồi tự mình ngồi lên, nếu tôi hài lòng sẽ cho Thịnh ra, chịu chứ?”

“Mày….”

“Hoặc để cái này cứng đến chiều?” – Vỹ hướng hai tay ra véo vú Thịnh, hỏi Thịnh lần nữa. – “Thịnh chọn đi.”

Vỹ se vú Thịnh, đưa miệng lại gần mà mút vú Thịnh – “Tôi sẽ hẹn một bữa nhậu vơia các chú bác, rồi tại đó, tôi lôi Thịnh ra địt, địt đến khi Thịnh đái ra.”

“Chịu chứ?”

Thịnh cắn môi, uất ức mà nói:

“Được… rồi… tao sẽ làm theo lời mày.”

“Ngoan.”

Vỹ xoa xoa đầu Thịnh, vẻ mặt cưng chiều, lưng lại dựa sát vào thành giường, chờ đợi anh rể biểu diễn. Thịnh cứng nhắc đưa người tới gần, mặt đỏ vô cùng, hướng mặt xuống giữa háng Vỹ. Cái mùi sịp của Vỹ sộc vào mũi Thịnh, ôi, cái mùi thật quen thuộc, bởi cả hôm qua, mỗi khi Vỹ ra thì đều bắt Thịnh uống lại cả, dù chưa thật sự bú cặc Vỹ nhưng mùi thì chả lầm đi đâu được.

Thịnh khó khăn mà cắn mép sịp Vỹ, dươi một chút trợ giúp của Vỹ, Thịnh thành công kéo sịp khỏi người Vỹ, con cặc hùng dũng của Vỹ xuất hiện trước mắt Thịnh, cặc Vỹ không dài bằng Thịnh nhưng có bề ngang bự hơn, chính nó là thủ phạm khiến đít Thịnh ê ẩm.

“Nhìn gì dữ thế? Bộ Thịnh không có cặc sao? Haha.”

Vỹ cười, nâng chân xoa vào con cặc đang cứng ngắc đến tím tái của Thịnh, Thịnh rên ư ử, Thịnh định tiến lên ngồi thì Vỹ nhíu mày.

“Thịnh không định bôi trơn à?”

“Ưmm…”

Thịnh lò mò định lấy bôi trơn lăn lóc trên sàn bị Vỹ nắm lấy đầu, tay cậy miệng Thịnh ra, đưa tay vào miệng Thingj, Thịnh lúc này đang trong tư thế bò ưỡn mông trên giường, nhìn dâm đãng vô cùng.

“Bôi trơn bằng cái miệng này.”

Không phải là Thịnh chưa từng bú cặc, nhưng bú cho em vợ, thì Thịnh chẳng muốn chút nào, cảm giác quá kỳ quái, Thịnh không chịu được. Ấy mà, anh biết, nếu anh không chịu, sẽ thảm lắm. Thịnh tưởng tượng ra Vỹ là một bot mà bản thân cần làm dạo đầu, đưa lưỡi ra quấn lấy thân trụ.

Lưỡi Thịnh quấn vào đầu khấc, Thịnh đưa miệng gần cặc Vỹ, từ từ nuốt vào, giam cầm cự long trong miệng, dùng nước bọt để xoa dịu, rồi thăm dò từng ngóc ngách. Hai tay Thịnh mò vào đùi Vỹ, đầu thì cúi xuống, lưỡi vẫn linh hoạt làm nhiệm vụ, bên trong yết hầu không ngừng cuốn mút, cái vị tanh tanh do nước nhờn chảy ra, Thịnh tận dụng lại để liếm cặc Vỹ. Thịnh trộm vía lên nhìn khuôn mặt Vỹ, Vỹ có vẻ hài lòng, Thịnh hăng say tiếp tục mút liếm.

Bỗng dưng, Thịnh cảm thấy có đôi tay nắm lấy đầu mình, Vỹ bỗng húc hông lên mấy cái, cực kỳ kịch liệt mà xỏ xuyên họng Thịnh, Thịnh trố mắt trắng, cặc vào quá sâu, Thịnh giãy giụa, Vỹ càng kịch lịch, đâm đến độ nước mắt nước mũi của Thịnh vì sinh lya mà chảy ra tèm lem. Vỹ dừng húc, đưa tay xoa xoa tóc Thịnh:

“Ngồi lên đi.”

Thịnh rời miệng khỏi cặc Vỹ, dụi nước mắt nước mũi, trừng Vỹ, rồi từ từ leo lên người Vỹ, cho cặc Vỹ vào từ từ. Cặc Vỹ dễ dàng đi vào, Thịnh hoang mang, lỗ đít bản thân bị mỏe rộng từ tối qua nên giờ cặc Vỹ đi vào là đương nhiên, nhưng, điều này chính là sỉ nhục, một thằng top bao lâu, một người có vợ lại thêm hai con mà cái lỗ rộng toang thế này, thật…. thật…. Thịnh thất thần, nhắm lúc này, Vỹ vỗ mạnh vào hai bên đít Thịnh.

Chát, chát.

“Lỗ rộng quá nên chết đứng rồi à? Nhún đi Thịnh.”

Thịnh vì bị tát mà thanh tỉnh lại, bắt đầu nhiệm vụ của mình. Ép sát lỗ đít, nhún lên xuống trên người Vỹ, để mặc Vỹ sờ cặc mà nhún kịch liệt, Hai chân Thịnh tạo thành nhịp, nâng mông lên rồi xuống, lúc cần cơ mông sẽ giãn, lúc không thì thít chặt lại, giãn chặt hòa hợp, Thịnh để cho thằng em vợ xỏ xuyên trong vẻ mặt vui sướng. Không lầm đâu, Thịnh thật sự thấy sướng, mặc kệ do thuốc hay gì, nhưng cảm giác bị xỏ thế này, làm Thịnh sướng chết đi được.

Thịnh nhún mông lên xuống theo nhịp, không theo lý trí mà theo cơn nứng của bản thân, anh hì hục làm hài lòng thằng em vợ, cũng là để cứu chinha mình. Vỹ nhìn nỗ lực của Thịnh mà cười thầm, hai tay không rảnh rang chút nào, nắm lấy hai đầu vú Thịnh mà xe, bởi đây là điểm nhạy cảm của Thịnh. Vỹ ghé sát vào người Thịnh, mặc Thịnh vẫn đang nhún, đưa miệng lại gần, mút lên đầu vú Thịnh, cắn nuốt giống như đang chơi với vú đàn bà.

“A…a…”

Thịnh không kiềm nổi tiếng rên nữa mà phát ra. Vỹ cắn vào đầu vú, kéo ra, mặt Thịnh nhăn lại, nhịp điệu chậm lại, Vỹ đánh chát chát vào mông Thịnh hối thúc, cắn vú mạnh hơn. Con cặc Thịnh run lẩy bẩy, Thịnh nhìn Vỹ với ánh mắt cầu xin.

“Chưa đủ thành ý.”

Vỹ dùng tay nhắm ngay đầu cặc Thịnh mà búng một cái đau điếng cả người, con cặc Thịnh quơ quơ tràn ra một ít nước đái vàng khè, Thịnh run người, Vỹ lại búng cái nữa, cái này rất mạnh, Thịnh mất thăng bằng, ôm chặt cổ Vỹ.

“Muốn…muốn….ư…ư…ư…”

Mắt Thịnh nhắm lại, ôm cổ Vỹ mà mông nảy nảy không ngừng. Thịnh cầu xin Vỹ, rõ là Thịnh đã vô cùng nứng rồi, Vỹ nhướng người cắn một cái lên vai Thịnh. Thịnh vẫn không ngừng nhún trên người Vỹ, Vỹ lại nhẹ nhàng, thúc từng cái lên, hòa nhịp với Thịnh.

“Cùng nhau tắm rửa rồi đi ăn sáng nha Thịnh.”

Vỹ bế Thịnh lên trong khi cặc vẫn trong đít Thịnh, đưa Thịnh vào nhà vệ sinh, cho lưng Thịnh dựa vào tường, dưới vòi hoa sen, Vỹ địt tung đít Thịnh. Từng cú nhấp nhô như muốn xé toạc Thịnh ra, không những vậy, tay Vỹ còn sục con cặc bị thông tiểu của Thịnh.

“Muốn ra thì nói vừa tai tôi đi.”

Hai chân Thịnh câu lấy eo Vỹ, tay thì ôm lấy người Vỹ, mặc cho Vỹ trêu đùa.

“A….a….Vỹ…Vỹ… cho…. anh ra….”

“Cầu xin mà vậy à?”

Vỹ lại thúc một cái vào đít Thịnh. Tiếng nước chảy hòa quyện tiếng địt, từng giọt nước chảy lên cơ thể của cả hai, nhìn rất hấp dẫn.

“Xin…xin…anh…cho em….ra…”

Gọi em vợ là “anh” có thể thấy Thịnh đã nứng cỡ nào, giờ anh sẵn sàng làm mọi thứ vì nhục dục, dù hậu quả ra sao anh cũng không đếm xỉa.

“Thịnh là gì của tôi?”

Trong tiếng nói của Vỹ có tiếng thở hộc hộc, Vỹ đang hì hục mà giúp Thịnh giải cơn nứng, con cặc Thịnh vẫn đứng sừng sững. Thịnh cắn môi, sâu chuỗi những gì còn nhớ trong ký ức, Thịnh biết câu mà Vỹ muốn nghe chính là: “Thịnh là vợ, là chó hoang” nhưng Thịnh không nói được, lòng tự trọng của Thịnh vẫn còn lớn hơn nhục dục lắm, huống hồ đây còn là em vợ mình, Thịnh ẩn nhẫn, nước mắt chảy ra lúc nào không hay.

“Haha, tôi biết Thịnh chưa chấp nhận được, không sao, tôi sẽ chờ.” – Vỹ xoa tóc Thịnh đang ướt – “Vậy giờ nói tôi nghe, lỗ đít sướng không? Cặc muốn bắn không?”

Tai Thịnh đỏ cả, cảm thấy câu này có thể trả lời, Thịnh gật đầu lia lịa.

“Nói ra.”

“Ưm…a.a…a… lỗ đít…sướng lắm…cặc…muốn bắn a..a.a..”

Thịnh vừa nói dứt câu, Vỹ rút cặc xoay người Thịnh, cho Thịnh đối diện tường, Vỹ đâm mạnh vào điểm G của Thịnh, cùng lúc, rút cả cây thông tiểu quăng đi chỗ khác dòng tinh trong cặc Thịnh bắn ra xối xả lên tường, Vỹ cũng bân đầy trong đít Thịnh, cả hai ra cùng một lượt, Thịnh thở hồng hộc, xoay người lại, trượt dài rồi ngồi dựa tường. Thịnh bắn tinh nhiều lắm, sau ấy đái ra lúc nào không hay, giữa dòng nước từ vòi sen, Thịnh cảm nhận được một dòng nước nóng từ trên đổ lên đầu mình, Thịnh nhìn lên, đó là Vỹ đang đái lên đầu Thịnh, đái lên người Thịnh, kiểu nhân đánh dấu chủ quyền, chỉa khắp người Thịnh. Thịnh không còn hơi sức mà để so đo nữa, dù sao hồi xưa cũng chơi qua mấy cái chơi dơ rồi, có mới lạ gì đâu, kệ nó, nào mình khỏe, mình tính sổ sau.

Đái đầy người Thịnh xong, Vỹ tắm cho Thịnh, Vỹ lau khô người cho Thịnh rồi ấy tóc cho Thịnh, bản thân mình cũng đi tắm. Cả hai tắm xong, Vỹ ôm Thịnh ra ngoài phòng ngủ. Vỹ đẩy cặc giả dài 10cm vào người Thịnh, Vỹ kề hai bên vú Thịnh, mỗi bên một trứng rung, lấy băng dính mà dán lại. Sau ấy, bỏ Thịnh trên giường, Vỹ tới tủ, mở ra, laya từ bên trong hai bộ quần áo, đến trước mặt Thịnh.

“Một bộ là quần tây sơ mi, một bộ là đá banh trắng, Thịnh muốn mặc cái nào?”

Vỹ nhìn Thịnh với đôi mắt sáng rực, làm Thịnh nghi ngờ, trên người đeo mấy thứ linh tinh, nhưng chưa rung nên vẫn bình thường, Thịnh ngờ vực hỏi:

“Có gì khác nhau?”

“Bộ quần tây thì không có sịp, bộ đá banh thì có.” – Vỹ đưa hai bộ lần lượt trước sau, minh họa cho câu nói. – “Tất nhiên là Thịnh hoàn toàn có thể chọn không mặc, chỉ là không biết Thịnh có dám trần truồng ngồi quán không?”

Câu nói mang tính uy hiếp rõ ràng như thế làm sao mà Thịnh không nghe ra được, biết rằng cả hai bộ đều có bẫy, nhưng thôi, cứ chọn bộ quần tây cho đỡ, dù gì quần tây màu đen, cũng che được chút chút, không trắng hoàn toàn như bên kia.

Thịnh mặc sơ mi trắng vào, cảm thấy khá vừa vận với mình, kiểu như Vỹ chuẩn bị rất lâu rồi vậy. Chiếc vòng cổ được cổ áo che đi phần nào, hai vòng ở cổ tay thì tất nhiên được sơ mi che đi luôn, thuận tiện. Đến khi mặc quần, Thịnh cũng chưa thấy gì lạ. Mặc quần mà không mặc sịp, hồi trẻ Thịnh hay mặc thế, cơ bản để dụ bạn tình, với lại, nhìn cũng dâm hơn nhiều. Nhưng, khi kéo chiếc quần lên, Thịnh mới phát hiện, quần này không có dây tuya, chỗ kéo trước cặc trống không, không móc không dây, ấy vậy mà sau đít lại có dây kéo. Thịnh nhìn Vỹ, thấy Vỹ cười cười, Thịnh tức điên lên nhưng cố nhịn xuống, đóng cúc quần lại. Thịnh định xuống giường thì Vỹ cản lại.

“Mày muốn gì nữa?”

“Từ từ nào.”

Vỹ leo lên giường, ôm Thịnh vào lòng, hôn lên mặt Thịnh mấy cái, thò tay vào cái rành quần không có dây kéo, luồn vào, móc cặc Thịnh ra, Vỹ đưa tay còn lại đến gần miệng Thịnh, Thịnh như biết sẵn, mút lấy đầu ngón tay Thịnh, vào lúc đó, Vỹ cũng để tay lên xuống thân cặc, sục lấy sục để.

“A.a.a….”

Vỹ cắn vành tai Thịnh.

“Cảm giác mặc đồ rồi sục thế này, Thịnh thích không?”

“A.a.a….”

“Thích không?”

Tay Vỹ sục mạnh bạo hơn, Thịnh mút tay Vỹ, gật gật đầu, Vỹ càng ra tay nhanh hơn, cầm lên xuống điêu luyện, lâu lâu lại khảy đầu cặc vài cái, cả người Thịnh thở thổn thển, trải qua một tiếng vui sướng ấy. Mà trong một tiếng ấy, Thịnh không hề được ra, cứ khi sắp lên đỉnh thì Vỹ dừng lại, lặp đi lặp lại, làm Thịnh nứng lắm, đến lần sau cùng, Vỹ lấy ra một cây thông tiểu bằng nhưah, Thịnh nhìn mà xanh cả mặt, Vỹ thoa bôi trơn lên, nhét thông tiểu vào cặc Thịnh, Thịnh giãy giụa, Vỹ kèm Thịnh lại, nhét vào cả. Tưởng như đã xong, nhưng không, Vỹ moi dái Thịnh ra, đeo cho Thịnh một tạ dái nặng 300g, Thịnh giật cả mình. Làm xong tất cả, Vỹ nhét cặc vào lại quần Thịnh, vỗ mông Thịnh chát chát.

“Vận động xong rồi thì đi ăn thôi, cũng hơn tám rưỡi rồi.”

Thịnh vì đeo mấy thứ linh tinh mà dáng đi hơi khập khễnh, khi lên xe, Vỹ ngồi ghế lái, còn Thịnh thì ngồi phó lái, kế bên.

“Lấy cặc ra rồi tự sục đi Thịnh.”

Lời nói Vỹ như sét đánh bên tai Thịnh, Thịnh nhìn ra ngoài đường xe mà do dự.

“Nếu Thịnh muốn Vỹ đẩy luôn kính xe xuống thì chứ tiếp tục lơ là đi.”

Thịnh tiếp tục do dự thì kính xe đúng thật được đẩy xuống, Thịnh thấy vậy, nhanh chóng móc con cặc bị thông ra, sục dù rất đau, ấy vậy mà cửa kính vẫn đẩy xuống hoàn toàn, Thịnh nhìn qua Vỹ, Vỹ cười.

“Haha, lỡ tay.”

Thịnh biết Vỹ cố tình nhưng không làm gì được Vỹ, chỉ đành lấy tay sục sục con cặc, trong lòng rất uất ức. Mà để cửa kính xe xuống lại làm anh nứng hơn, phô dâm là thứ anh rất thích, nay lại đúng sở trường, anh nhanh chóng rơi vào dục vọng.

Lỗ cặc sưng táy vì bị cọ, Thịnh gồng người, mắt nhìn cảnh bên ngoài, tưởng như sẽ bình lặng vậy mà trôi qua, nhưng không, Thịnh cảm giác được, hai trứng rung được dán bên hai vú bắt đầu rung lên từ từ, con cặc giả dưới đít cũng động. Thịnh dựa vào ghế rên rỉ, Vỹ lái xe từ từ, nhìn biểu cảm của Thịnh, Vỹ đóng cửa sổ xe, tránh để người khác nhìn được cái mặt ửng hồ đầy mê người này, để mình không có thêm tình địch, anh rể là thuộc về mình.

“Để cặc vào quần rồi chuẩn bị xuống xe. Tôi sẽ để mức rung ở mức hai, nếu Thịnh chịu không nổi thì cứ cầu xin.”

Vỹ nhanh chóng lái xe vào bãi đổ của nhà hàng, mở cửa xe đi xuống, chờ Thịnh chậm chạp đi theo. Cả hai đi vào, bồi bàn dẫn họ đến bàn đặc trước, ra là Vỹ đặt bàn ở khu ngoài trời, nhìn chung quanh khuôn viên có khoảng 6 đến 7 bàn ăn, có cặp đôi, có bạn bè, có cả gia đình, rất đông đủ, đa dạng thực khách.

Vỹ và Thịnh ngồi xuống bàn, bồi bàn đến hỏi món, khi Vỹ nói xong thì tới lượt Thịnh, Thịnh cầm menu lên.

“Cho tôi……”

Thịnh vừa nói hai chữ thì phát hiện đũng quần mình có gì đạp vào, nhìn xuống, đó chính là chiếc giày da của Vỹ, Thịnh ngước lên trừng Vỹ, Vỹ nhiếu mày, tiếp tục đạp, xoa, Thịnh cố rắng rặn ra từng chữ.

“Một..phần….ưmm…”

Thịnh hơi gục xuống bàn bởi Vỹ tăng đồng loạt mức rung ban món lên mức bốn, mức cao nhất là năm, hiện tại chúng đang khoáy động trong người Thịnh. Thịnh cố kiềm lại để bản thân không rên rỉ.

“Thêm một phần bít tết chín 9 phần.”

Vỹ lên tiếng thay cho Thịnh, bồi bàn đi vào. Thịnh thì nắm chặt hai tay, người bị trứng rung, cặc giả quấy phá, đũng quần thì bị Vỹ đạp, cố gượng thẳng người, nhìn vẻ mặt tươi cười của Vỹ. Vỹ dùng khẩu hình miệng, nói với Thịnh: “Cầu xin tôi đi.”

Thịnh mặc kệ, cố chịu đựng. Sau khoảng mười lăm phút, thức ăn mang lên, Thịnh vẫn còn hơi run rẩy, tiếp nhận thức ăn, tây cầm con dao mà run lẩy bẩy.

Vỹ nói nhỏ: “Muốn ra lắm phải không?”

Thịnh mở to mắt, Vý đẩy thẳng lên mức cao nhất, Thịnh giật cả mình gây ra tiếng động, Thịnh cúi mặt xuống, sợ mọi người nhìn mình. Cùng lúc này, một chai rượu được mang ra cùng hai ly thủy tinh. Thịnh vì nhịn mà mắt đỏ hoe, con căch cũng dựng thẳng trong quần, chân Vỹ không thương tình mà cọ mãi đến sưng, chân Thịnh uốn éo, gượng cho thẳng tấp, nhịn xuống.

Tuy thế, Thịnh vẫn gật đầu. Cái nứng đã điều khiển Thịnh, từ hôm qua đến giờ vẫn thế.

“Ưmm…”

“Được thôi.” – Vỹ nâng một ly thủy tinh lên. – “Nhưng Thịnh phải ra trong ly này, trộn nó với rượu, đổ lên thịt, ăn trước mặt tôi.”

“Mày…”

“Hoặc chọn đó, hoặc tôi lột sạch Thịnh tại đây.”

Vốn dĩ từ trước giờ Thịnh chưa từng được chọn, một là tuân theo, hai là ngoan ngoãn tuân theo, không khác biệt nhau, không có quyền từ chối. Vỹ hung bạo đạp mạnh vào đũng quần Thịnh, Thịnh đau đến đỏ cả mắt, tức giận nên gân xanh nổi lên, nhưng làm được gì giờ. Thịnh gật gật đầu, Vỹ thả chân ra, nhìn Thịnh làm nhiệm vụ.

Thịnh lấy con cặc mình ra, cầm đầu ống thông, giựt mạnh ra, Thịnh cắn răng, Vỹ ra động tác, bắt Thịnh phải ngậm cái ống thông đó trong lúc Vỹ đang giả vờ cắt miếng thịt mà ăn. Thịnh đành ngậm, rồi đưa tay sục lấy cặc mình dưới gầm bàn, sục trong cơn ê buốt, đau rát ở lỗ tiểu, mặt Thịnh nhăn nhó, nhưng vẫn thở dốc liên tục, chứng tỏ đang rất sướng đây mà. Bởi vì Thịnh nín từ khi nảy tới giờ, cơn sướng nhanh chóng đến, Thịnh đưa chiếc ly xuống, hứng trọn tinh trùng trắng đục vài đó. Thịnh thở ra nhẹ nhỏm, dù vậy, trứng rung vẫn không ngừng rung, cặc giả cũng chưa từng dừng khoáy động. Lấy ống thông từ miệng ra để xuống dưới chân, Thịnh quay lại chiếc ly.

Thịnh đổ rượu vào ly, khoáy điều, rồi dổ lên bít tết, nghiến răng nghiến lợi mà ăn vào, mùi vị của bản thân, tính ra không tệ lắm, hoặc là do vốn món ăn nhà hàng ngon sẵn, mùi vị biến dị chút cũng không ảnh hưởng mấy.

Ăn xong, cả hai quay về nhà. Buổi trưa và chiều hôm đó diễn ra như hôm qua, Thịnh vẫn bị Vỹ đụ tan nát cái lỗ đít, đến tầm 6 giờ tối, sau khi ăn xong, Vỹ đang định dùng bàn tay đâm lỗ đít Thịnh thì điện thoại Vỹ vang lên. Thịnh bị trói mai rùa trên giường bằng dây đỏ, bị bịt mắt, nghe tiếng điện thoại liền căng thẳng. Vỹ đi lấy điện thoại, rời ý định thông Thịnh bằng bàn tay.

“Alo”

Vỹ mở máy điện thoại, trở lại giường, nhìn Thịnh tơi tả vì bị mình giằn vặt, bỗng tâm trạng cảm thấy vui sướng. Đưa tay búng lấy con cặc đang cương cứng của Thịnh, Thịnh ư một cái, run rẩy người.

“Hai đây, tầm 7 giờ chị về, em với anh Thịnh có đói thì cứ ăn trước đừng đợi chị.”

Ra là tiếng điện thoại của Duyên, do Vỹ mở lo ngoài nên Thịnh cũng nghe được. Thịnh nhhe xong bỗng thấy nhẹ nhõm, bản thân sắp thoát rồi, khi Duyên về, thằng điên này sẽ chẳng dám làm gì nữa.

Vỹ nhìn nụ cười của Thịnh mà nhướn mày, Thịnh bị che mắt nên các giác quan rất nhạy cảm, Vỹ cầm lấy con cặc Thịnh, sục lên xuống, trong lúc ấy lại tám nhảm với Duyên, Duyên hỏi Thịnh đây rồi, Vỹ bảo Thịnh đi mua chút đồ.

“Thịnh đi mua chút đồ” kia đang nằm rên rỉ dưới những cú sục cặc của thằng em vợ, uốn éo cả người đây này. Sau một lúc, cả hai cúp máy. Và Thịnh, cũng ra mất luôn, Vỹ đang nghĩ, với cái đà này, có khi nào sau này, vừa chạm vào là Thịnh sẽ ra không nhỉ, cậu tưởng tượng mà cười cười.

Vỹ cởi trói cho Thịnh, ôm Thịnh đi tắm rửa, giờ chỉ còn hơn 40 phút nữa là Duyên cungg ba mẹ về, phải chuẩn bị cho anh rể thôi.

Tắm xong ra, lúc này thuốc giãn cơ cũng từ từ mất hiêuh lực, Thịnh không còn quá yếu đuổi nữa, Thịnh đẩy Vỹ đang có ý định dìu mình.

“Để tao tự đi!”

“Sao lạnh nhạt thế? Mới khi nảy Thịnh còn rên rỉ dưới người tôi đấy.”

Câu nói này làm Thịnh cảm thấy rất ngứa đòn, đánh một cái vào Vỹ, Vỹ không tránh né, trúng một cú vào mặt. Thịnh định xông lên đánh tiếp thì bị Vỹ đạp chân vào hạ bộ, một cái nhẹ để kiềm chế thôi.

“Đừng nghĩ chị hai về là Thịnh thoát khỏi tôi.”

“Mày đã hứa với tao rồi mà thằng chó!”

Thịnh ôm cặc phẫn nộ.

“Vậy lập lời hứa mới đi.”

Nói rồi, Vỹ mặc quần sịp lên, đi về phía laptop trong phòng, Vỹ bảo Thịnh lại đây anh nghi ngờ đi lại, trên màn hình là cảnh Thịnh bị Vỹ chịch hai ngày qua, sao mà Thịnh quên mất, trong phòng này của máy ghi hình chứ.

“Giờ sẵn sàng bàn chuyện chưa?”

Không đợi Vỹ nói hết câu, Thịnh nổi điên lên, gấp cái laptop lại, quần mạnh xuống sàn, trước mặt Vỹ.

“Đây là thái độ của tao. Địt mẹ, mày cưỡng hiếp tao cho đã rồi bât bàn là bàn cái con mẹ gì? Hai ngày qua chưa đủ sao? Đụ má, tao chưa đánh mày chêta là nể tình vợ tao lắm rồi, mà mày còn quá quắt lên, mẹ nó. Mày không cảm thấy kinh tởm khi loạn luân như này à? Thằng chó biến thái, mày điên rồi à?”

Thịnh rống lên, uất ức hai ngày này đều tuôn ra. Thịnh lôi Vỹ từ ghế đứng lên, đánh vào vụng Vỹ, Vỹ hộc ra nước bọt, nhưng sau đó Vỹ lại lấy lại sức, gạt chân cho Thịnh té chân sàn, nói về sức lực, Thịnh không phải đối thủ của Vỹ, đây như lấy trứng chọi đá.

“Thịnh nghĩ đập nát máy tính của tôi thì sẽ hết sao?”

Mặt Thịnh bỗng trắng bệt.

“Không lẽ mày….”

“Điển toán đám mây của tôi vẫn lưu đủ, Thịnh à.”

Vỹ đạp một cái vào bụng Thịnh, tuy Thịnh khỏe lại nhưng dược hiệu của thuốc vẫn còn chút ít, sức lực vẫn chưa hoàn toàn có lại, Thịnh nằm trên sàn ôm bụng một chút, sau đó thì từ từ bò dậy.

“Bình tĩnh rồi thì ta nói chuyện một chút chứ?”

Vỹ ngồi trên giường, đưa chân đạp lên đầu Thịnh, Thịnh quần dậy, đá chân Vỹ ra.

“Mày muốn gì nữa?”

“Chúng ta cược lần nữa đi.”

“Má, tao đéo tin mày.”

Mắt Vỹ tối lại, rồi Vỹ cười.

“Thịnh có lựa chọn sao?”

Trên người Thịnh giờ cũng chỉ có cái sịp, dấu vết tình dục vẫn còn, môi sưng lên, mắt đầy tia máu, tay nắm lại thành nắm đấm, suy đi nghĩ lại, Thịnh có lựa chọn nào sao?

Thấy Thịnh im lặng, Vỹ nói tiếp.

“Chỉ cần từ đây đến giao thừa, Thịnh không đi vệ sinh thì tôi sẽ buông tha cho Thịnh, mặc khác, sau này rôi sẽ luôn nghe lời Thịnh.”

Bây giờ đã là 25, đến ngày 30 là tận 5 ngày, nếu nhịn ăn nhịn uống, Thịnh nghĩ mình có khả năng, dù sao trước kia từng trốn trong rừng cả mấy tuần, chỉ hứng sương mà uống còn sống được, này chẳng nhầm nhò.

“Nhưng nếu thất bại, Thịnh phải trở thành bạn tình của tôi.”

Điều kiện sau tất yếu phải có, cơ bản Thịnh đoán ra được, Thịnh nhìn đồng hồ, còn 30 phút Duyên về, Thịnh hơi chần chừ.

“Làm ăn lời thế thì còn suy nghĩ gì?”

“Mày không lừa tao chứ?”

“Tôi có ghi âm lại, Thịnh yên tâm.”

“Được thôi, năm ngày thì năm ngày.”

Thịnh nói xong, như lời hứa, định rời khỏi phòng thì bị Vỹ cản lại.

“Ể, chưa đi được.”

“Mày muốn gì?”

Thịnh nghiến răng, biến rõ thằng này chẳng tốt đẹp gì mà.

“Tôi không thể theo Thịnh 24/24 mà canh trừng được, cái này làm tôi lo.”

“Mày yên tâm, tao sẽ giữ lời.”

“Nhưng tôi không yên tâm…” – Vỹ đứng trước mặt Thịnh, gờ cặc Thịnh qua sịp. – “Cho tôi dán cặc Thịnh với khóa đít Thịnh đi.”

“Đụ…”

Thịnh nghe trong thì trắng mắt, định chửi thề thì nghe tiếng quen thuộc bên tay, rõ rành mạch, Vỹ tua đúng đoạn Thịnh nói sướng khi bị Vỹ sục cặc, khuôn mặt vô cùng dâm đãng, Thịnh nhắm mắt lại, tỏa khí lạnh.

“Muốn làm gì thì làm đi.”

Vỹ lôi Thịnh lên giường, vạch sịp Thịnh ra, con cặc vì khi nảy bị Vỹ đạp mà đau đến teo nhỏ, này rất hợp với mục đích của Vỹ. Vỹ lấy cuồn băng keo điện màu đen ra, nhìn con cặc bé xinh của Thịnh mà ra vẻ cưng chiều. Cặc Thịnh là tự tụt bao quy đầu nên không cần cắt, Vỹ kéo dài bao quy đầu ra, dán một vòng băng keo vào đó, dán siết cặc lại thành một nhúm nhỏ, rồi sau đó, Vỹ nhấn cặc Thịnh vào giữa hai trứng dái, dán băng keo từ bên này qua bên kia, dán sao cho thật chắc, dán xong, ở tam giác nhạy cảm, Thịnh không còn cặc nữa, ở chỗ đóng giờ trống trơn, chỉ còn lớp băng keo đen sáng bóng.

Vỹ vỗ nhẹ nhẹ lên chỗ ấy.

“Thịnh nè, Thịnh nè, là đàn ông mà sao không có cặc vậy?”

“Đụ má, mày nghĩ đâu ra cái trò khốn nạ vậy.”

Cặc bị nép vào bên trong, Thịnh cơ bản cảm thấy không khó chịu, nhưng nhìn phái trước mình chống không, tương đối kỳ quái, sinh ra phẫn nộ.

“Chưa xong đâu.”

Nói rồi, Vỹ bảo Thịnh quỳ trên giường, nâng mông lên, Vỹ lấy một cái đồ chơi hơi bầu bằng kim loại, là một nút bịt có ổ khóa, dài khoảng 10 cm, Vỹ đẩy vào đít Thịnh, Vỹ kéo cái khóa ở đít đồ chơi ra, bên trong, cái phần đút vào đít Thịnh bung ra, Thịnh rít một hơi lạnh, run cả chân, Vỹ xỏ ổ khóa vào, khóa lại một cái, cạch.

“Xong rồi đấy, mỗi ngày, sau bữa cơm tối, Thịnh đến vườn hoa chờ tôi, tôi sẽ đến kiểm tra xem băng keo có bong không, vào ngày cuối tôi sẽ tháo cho Thịnh.” – Vỹ nhìn thành quả của bản thân, xoay người Thịnh lại, huớng lên mặt Thịnh, hôn lấy môi Thịnh, rồi nói nhỏ bên tai Thịnh – “Anh rể, người đàn ông không có cặc, có cái lồn thật bự, mau mau ra đón chị dâu nào.”

“Thằng điên!”

Thịnh tức giận, cắn một cái vào mặt Vỹ, Vỹ ôm mặt, xoa đầu Thịnh, hôn lên trán Thịnh, cười cười.

TRUYỆN GAY BDSM – LÀM ĐĨ CHO EM VỢ

CHƯƠNG 4 – VỎ QUÝT DÀY CÓ MÓNG TAY NHỌN

“Nếu lúc trước tôi nhanh tay chút thì Thịnh đã sướng sớm mấy năm rồi, nhỉ?”

Vỹ lấy chân, khiều kẹp ở dái Thịnh, còn Thịnh thì, cứ rên rỉ “A..a..ưm…ừm” mãi thôi.

Vỹ nhìn lại Thịnh bây giờ mà lòng cứ vui vui. Thịnh đang trần truồng trong tư thế bò trên nền phòng, tay đeo bao da, đầu gối đeo bảo hộ bằng da, tứ chi bị đố định bằng xích trên sàn nhà, trên lưng là mặt bàn thủy tinh nhỏ, cố định bằng dây đai quấn quanh bụng, một cái bàn nhỏ hình vuông từ dưới sàn trồi lên ấn ngay bụng Thịnh, giữ Thịnh không bị khuỵu vì mệt mỏi. Thịnh được đeo một mặt nạ bao cả đầu bằng da, che kín mắt, chừa lỗ ở miệng cùng mũi, ngoài ra còn đeo thêm hai lớp tai nghe, một tai nghe nhỏ và tai nghe lớn bên ngoài, trong tay nghe đơn giản phát lại âm thanh rên rỉ của Thịnh và lời nói của Vỹ trong suốt những ngày qua mà thôi, cách âm hoàn toàn với bên ngoài. Miệng của Thịnh trước tiên là đeo bóng nhựa, ở giữa bóng nhựa có một lỗ nhỏ, có một cọng dây đưa vào, để truyền nước vào miệng Thịnh. Bên ngoài bóng tròn là một cái phiễu, cũng đặt ngay miệng Thịnh, nước chảy vào phiễu sẽ chảy vào ống nhỏ, vào trong miệng Thịnh, không chảy nhanh mà chảy chậm, để Thịnh có thể từ từ hưởng thụ. Bên cạnh đó, vú của Thịnh bị kẹp kẹp chặt, trên đó mang thêm một cục tạ 1 kg, nặng vô cùng.

Hết phần trên, ta lại nói phần dưới. Đít Thịnh bị nhét năm quả bóng bi da, sau đó là thêm một con cặc giả nhỏ, phần chuôi là lông đuôi, giống như đuôi ngựa. Dái bị kéo ngược ra phía sau đùi, trên đó còn kẹp chi chít những chiếc kẹp nhỏ, cặc bị đeo trứng rung quanh thân, đầu cặc được trói bằng dây nối với hai ngón cái ở hai bàn chân. Cặc Thịnh tuy bị rung nhưng muốn xuất tinh cũng có phần khó, ở gốc cặc có đeo một vòng nhựa, bên trong là rãnh trống, người ta đổ vào đó một lượng dầu nước xanh, nó chảy từng chút từng chút ra, khiến cặc Thịnh như muốn bùng cháy.

Vỹ ngẫm nghĩ chút, để được như này, kể ra cũng có phần khó khăn lắm.

Sau khi lời hứa được lập ra, trong những ngày sau, Thịnh hạn chế uống nước hay ăn cơm, cứ mỗi lần tới bữa lại viện cớ đi ra ngoài, nhìn bề ngoài Thịnh cũng như bình thường, chẳng có việc gì đói khổ cả, nhiều lúc Vỹ giả vờ vô tình vỗ vào háng Thịnh, Thịnh chỉ trừng mắt nhìn Vỹ rồi thôi. Nhưng Vỹ đâu để yên vậy được, không thể để Thịnh làm được lời hứa, tìm cách bẫy Thịnh.

Từ tối 25 đến giao thừa, Vỹ liên tục hẹn kèo nhậu, không ở nhà thì cùng chú bác, bạn cũ các loại, liên tiếp mỗi ngày đều có. Thịnh thì luôn lấy đủ lý do để từ chối khéo, nào là bao tử hiện tại quá đau, giã đò đi khám, nào là có việc bận đi ra ngoài, nghĩ được gì là nói đó, bịa hết mức có thể. Nhưng tình trạng này chỉ kéo đến tối 28 thôi, vào tối 29, vì cha vợ bắt ép, Thịnh không còn lý do gì để nói nữa, nếu nói tiếp, Thịnh sẽ gây mất lòng, nghiến răng nghiến lợi nhìn về phía Vỹ, không cam lòng ngồi xuống bàn nhậu. Chỗ của Thịnh ngồi kế Vỹ, Thịnh vừa ngồi xuống, Vỹ tiến lại gâng. Cả buổi nhậu diễn ra bình thường, hơn 10 người trên bàn đã giải quyết hơn 4 thùng bia, đô người nào cũng mạnh nhưng tới giờ đã ngà ngà say. Dù mặt Thịnh nhìn không đỏ nhưng trán lại đẫm mồ hôi, Thịnh không say, đó chỉ là việc cố gắng nhịn đi đái mà thôi.

Thịnh bỗng cảm nhận được một bàn tay luồng vào quần vải của mình, vỗ từng cái lên háng anh, nơi đó đang bị các lớp băng keo dán chồng lên nhau. Tiếng Vỹ thì thào bên tai Thịnh:

“Lồn của Thịnh mắc đái lắm rồi đúng không?”

Thịnh quay qua liếc vẻ mặt đắc ý của Vỹ, đạp vào chân Vỹ mấy cái, Vỹ cười cười, rút tay lại. Ấy thế mà Vỹ nói đúng, gân xanh của Thịnh như muốn nổi lên cả rồi, nốc gần 10 lon bia mà chưa xả gì cả, có khi cho tụi nó trào ra bằng miệng quá, mà vậy thì mất mặt lắm.

Sau buổi nhậu, Thịnh vẫn bình thường lắm, khi dọn dẹp xong, cho Vỹ thay băng, Thịnh vẫn còn tỉnh chán, cơ bản bị vỗ mấy cái, Thịnh vẫn nhịn được, chỉ còn mộ ngày, không thể để thua được, Thịnh tự dặn lòng. Nhưng vái dặn lòng này chả giúp Thịnh tí nào, cả đêm đó, Thịnh thức trắng vì mắc đái, nằm kế vợ mà người cứ nghĩ gì đó để phân tâm cơn mắc đái kéo đến, anh mắc đến độ khi anh ngủ quên vào sáng hôm sau, anh chả dám đi vào cái nhà vệ sinh nào trong mơ, chỉ dám nhịn mà thôi. Lúc Thịnh thức dậy là đã trưa trời, anh khép nép xuống giường, cố nép mình đi đến cửa, rồi gồng lên bước ra ngoài. Hai đứa nhỏ đang chơi bên nhà họ hàng, Duyên thì thấy Thịnh thức dậy nên đi nấu đồ ăn, hai ông bà già ngủ trưa trên lâu, Vỹ lại đang treo lên vài câu đối đỏ mới mua, thay cho cái cũ.

“Anh thức rồi à, mau ra đây ăn đi, không nó nguội.”

Duyên bưng tô cháo ra bàn ăn, Thịnh còn mặc đồ tối qua, gãi đầu, ngối xuống, hơi mất tự nhiên mà co chân lại.

Thịnh sau ấy trong bữa ăn được Duyên nhắc lại việc thiệp cưới thì nhớ ra hôm nay có bạn mình tổ chức tiệc, ban đầu đó là bạn Duyên nhưng sau lại thân với Thịnh hơn, Thịnh đang tìm cách từ chối khéo thì Duyên nói thêm:

“Mấy đứa nó giúp nhà mình nhiều lắm, thân tình cũng sâu nên không đi là không được. Nó còn gửi tận hai cái thiệp, một cái cho anh, một cái cho em, mà nay giao thừa em phải nấu đồ cúng rồi, anh cứ đi đi, thiệp của em chắc kiếm người khác đi hộ.”

Thịnh định bảo: “Em không đi thì anh cũng không” cho thâm tình hợp lý nhưng một tiếng nói từ sau vọng tới đánh tan ý định của anh:

“Chị không đi thì để em đi.”

Vỹ ở sau lưng Thịnh, hớn hở nói, Duyên hỏi Vỹ làm xong các công việc chưa, Vỹ bảo rồi, Duyên lại nói, nếu muốn thì cứ đi, chị đỡ phải tìm người, Vỹ gật đầu. Nhưng Duyên đâu biết, tay Thịnh đã để xuống mặt bàn từ lâu, nâm chặt lại, khi Duyên quay đi, Vỹ đưa tay lên xoa vai Thịnh, Thịnh nhìn Vỹ, nói thầm một chữ, Cút.

Lễ cưới diễn ra lúc 4 giờ chiều, tiệc được tổ chức tại khuôn viên biệt thự của chú rể nằm ở ngoại ô thành phố Cao Lãnh, hầu như chỉ mời bạn bè thân thiết cùng một vài họ hàng gần xa, tuy không nhiều người nhưng rất náo nhiệt, nào nhiệt kéo theo sau hành động trao nhẫn của cô dâu chú rể chính là ép rượu Thịnh, chuốt say Thịnh. Cơ bản Thịnh rất thân với đám bạn này nên rất bình thường, ngay cả chú rể cũng bảo, ai chuốt Thịnh say thì sẽ có thưởng, Thịnh chỉ thấy tần suất hơi dồn dập, thật ra Vỹ cũng thân với những người này, lập kèo ép Thịnh uống rượu, chuốt say Thịnh, thực hiện kế hoạch của Vỹ.

Bóng đái của Thịnh sau một hồi chuốc rượu đã đến mức không thể cứu vãn nổi, mà Vỹ thì cứ nhân cơ hội là xoa đũng quần Thịnh, Thịnh nhịn không nổi nữa. Đến lúc hơn 6 giờ, Thịnh không thể tiếp tục nữa, nhìn qua Vỹ rồi cắn cắn môi, mắt đỏ ngầu, Vỹ nhìn mặt Thịnh, bỗng muốn cưng chiều một phen.

Vỹ đỡ Thịnh đến phòng khách, vừa đến phòng, Thịnh khuỵu chân xuống sàn, Vỹ nhìn mà cười, ngồi ở ghế đối diện Thịnh.

“Giờ Thịnh muốn gì, tôi chiều?”

Thịnh ngồi trên sàn, nhìn lên Vỹ, mắt nhắm lại, nói:

“Tao nhịn…. không nổi nữa…”

Trong lời nói của Thịnh mang chút ý tứ run run, mắt nhìn xuống đất.

“Nhịn gì cơ?”

Vỹ cười khảy, dùng giày tây nâng cầm Thịnh:

“Nhịn….vệ sinh….”

“Nói chung chung quá, tôi không rõ.”

Thịnh biết Vỹ rõ ràng làm khó mình, nhưng bản thân anh thì làm được gì chứ, tức giận, tủi nhục, bất lực, mím môi rồi nói:

“Nhịn đái….nhịn…ỉa… tao nhịn không nổi.”

“Thế có nghĩa là, Thịnh chịu thua?”

“Ừ…”

“Trở thành bạn tình của tôi, là Thịnh tự nguyện, hiểu chưa?”

“Ừ…”

“Phải nghe lời tôi đó?”

“Ừ…”

“Tốt tốt.” – Vỹ rút chân khỏi cằm Thịnh, vẫn ngồi đấy nhìn Thịnh. – “Tôi sẽ chiều Thịnh hết mức mà, đầu tiên, đừng “ừ” nữa, đổi thành “dạ” đi, hiểu chưa?”

Thịnh gật gù, tay ôm chặt đũng quần, như sắp bắn nước ra – “Dạ”

“Giờ thì ngoan ngoãn cởi đồ trước mặt tôi, xong quỳ thẳng lên.”

Thịnh định trừng mắt thì Vỹ lấy chân đạp ngay háng Thịnh, vừa đạp vừa xoa, cả người Thịnh mềm nhũn ra, Thịnh chẳng còn cách nào, đành tuân theo.

Thịnh ngoan ngoãn đứng lên, thẳng người, tay bắt đầu cởi áo vest bên màu xanh đậm bên ngoài ra, đặt xuống đất. Chiếc áo sơ mi trắng ôm lấy khuôn ngực đầy đặn, chiếc quần tây ôm lấy vòng eo gợi cảm, dù Vỹ đã nhìn Thịnh khỏa thân rất nhiều nhưng, tận mắt thấy Thịnh tự cởi đồ xuống cũng rất kích thích, tự nguyện thường sẽ nứng hơn cưỡng bức mà. Thịnh từ từ cởi từng cúc áo ra, làn da bên trong nhanh chóng hiện ra, vòng một to bực, cơ bụng 8 múi săn chắc, hai vú còn có dấu vết bị ngược đãi hôm đó chưa lành hẳn. Thịnh cởi đến thắt lưng trên quần tây thì Vỹ lại đạp ngay cặc Thịnh.

“Thịnh có đang nứng không?”

Thịnh gật đầu.

“Thật chứ?”

Thịnh lại gật đầu lia lịa, Vỹ kéo Thịnh lại gần, miệng hôn lên rốn Thịnh, cái hôn cắn nuốt làm Thịnh hơi run. Hôn xong, Vỹ đẩy Thịnh ra xa, bảo Thịnh tiếp tục.

Thịnh sau đó thì liền cởi thắt lưng, quần tây, giày tây rồi vớ, hoàn toàn trần truồng trước Vỹ. Vỹ nhìn rồi nhướn mày, ý bảo Thịnh tiếp tục, Thịnh cúi đầu, quỳ một chân, rồi đến chân còn lại, thẳng người trước mặt Vỹ, hai tay đưa ra sau đầu, kiểu quỳ tiêu chuẩn phô bày toàn bộ ngóc ngách cơ thể.

“Giờ Thịnh nói lại xem, Thịnh muốn gì?”

Vỹ dùng mũi giày mân mê cơ bụng của Thịnh, ngọt nước làm sao.

“tôi…tôi…muốn…”

Vỹ bỗng cắt ngang – “Sửa xưng hô cho đúng và thành tâm vào.”

Thịnh khựng lại giây lát rồi nói lại:

“Xin…anh… cho em…đi đái… đi ỉa….”

“Trước khi làm vậy, Thịnh có thể giúp tôi một chuyện không?”

Thịnh vẻ mặt xen lẫn tức giận và nghi ngờ.

“Thịnh dùng tay cởi giày cho tôi, dùng miệng cởi vớ cho tôi, có như vậy thì tôi mới vào phòng vệ sinh với Thịnh được chứ?”

“Cậu….”

“Ngoan một chút, tôi sẽ cho Thịnh đi đái.”

Vỹ chòm người lên xoa xoa đầu Thịnh, rối loạn mái tóc được cố định bằng keo, rồi ngồi lại ghế, đưa đôi chân về phía Thịnh. Thịnh ngập ngừng hút rồi đưa tay lên, tháo đôi giày tây ra, sau ấy, anh đưa miệng lại gần chân Vỹ. Mùi từ vớ Vỹ toát ra, xộc lên mũi Thịnh, Thịnh nhíu mày khó chịu.

“Đây hẳn không phải lần đầu Thịnh dùng miệng cởi vớ cho đàn ông đi? Có gì mà ngại?”

Bị nói trúng tim đen, Thịnh xoay sở tiến sát vào, kề môi lên mép vớ, bắt đầu cắn nó rồi kéo xuống từ từ, tuy hơi khó khăn nhưng làm rất nhanh, lâu rồi không làm lại, bản năng vẫn tốt.

Làm xong, Thịnh định ngẩng đầu lên thì Vỹ độc nhiên chồm đến, úp chiếc giày lên mũi Thịnh, cho Thịnh ngửi hết mùi giày, một tay khác thì chế trụ Thịnh.

“Nảy giờ thấy Thịnh cứ nhìn nó, hẳn Thịnh rất thích nó đi?” – Giọng Vỹ mỉa mai, ép Thịnh hít lấy hít để mùi bên trong đôi giày.

Vỹ mở áo vest mình ra, bên trong mang đủ các món đồ đủ hành hạ Thịnh vài giòe đồng hồ. Vỹ lấy ra một cái còng, còng tay Thịnh lại, rồi lấy cuồn băng keo điện dán chặt chiếc giày vào mặt Thịnh, cho Thịnh hít thật sâu, rồi bế Thịnh vào nhà vệ sinh.

Đặt Thịnh lên bệ bồn cầu, Vỹ cũng cởi đồ mình ra, chủ còn chừa lại chiếc sịp vuông màu đen gợi cảm.

Vỹ đi đến trước bồn cầu, nhìn vẻ mặt mơ màng của Thịnh, Vỹ dùng vòi sịt đít dội nước lên đầu Thịnh, đưa hồn anh rể trở về. Thịnh hoàn hồn, nhìn lại Vỹ, Vỹ cười:

“Hửi giày mà hửi đấm đuối như vậy luôn?”

“Không, không…có…”

Bị bịt mặt bằng giày, giọng nói phát ra hơi khó khăn nhưng Vỹ vẫn nghe được.

“Thật sao?”

“Dạ….a…..”

Sau khi dứt lời, Vỹ tháo toạt một miếng băng keo trên háng Thịnh, Thịnh co giò lại vì đau, mặt nhăn nhó vô cùng, tuy vậy, háng vẫn banh rộng, nhưng chờ người chà đạp vậy.

Thịnh lấy lại tinh thần, Vỹ tiếp tục xé một miệng ở gần đùi non. Thịnh lại co chân, Thịnh giật mấy miếng liên tiếp, chỉ còn lại mấy băng nhỏ dán chặt hai trứng dái, nhốt con cặc thôi.

Chỗ xung quanh vi bị giật mà ửng đỏ, mắt Thịnh cũng đỏ vì đau, Vỹ đưa tay chạm vào, Thịnh rung rẩy. Vỹ đùa dai, ấn ấn vào, rồi còn véo, đùi Thịnh ngay lập tức khép lại, Vỹ tách nó ra, nhìn lên mắt Thịnh.

“Biết sai chưa?”

Thịnh gật đầu.

“Sai chỗ nào?”

“Ức….ưmmm…không…thành… thật…”

Vỹ xoa đầu Thịnh, nhìn vào mắt Thịnh, ý bảo Thịnh nói tiếp.

“Mùi thơm lắm, hửi rất thích.”

Vỹ lại giật ra một miếng, Thịnh a một tiếng:

“Này là không lễ phép rồi.”

“Dạ….mùi… anh thơm lắm …ạ.. Em rất thích…”

Vỹ lại xoa đầu Thịnh. Động tác này Vỹ rất thích, tóc Thịnh vừa mềm vừa mượt, xoa rất có cảm giác, với lại động tác này cũng chỉ làm với người mình yêu, tỏ vẻ cưng chiều, chứ mấy nô lệ khác, Vỹ không muốn, bẩn tay, với lại, thường thì chúng không có tóc. Thật ra, Vỹ chỉ định làm cho Thịnh ngoan với mình thôi chứ không có ý định biến Thịnh thành nô lệ tình dục, giữa người yêu của nhau nên có chút tình thú, giữa nô lệ và chủ nhân thì không cần tình cảm. Biết Thịnh có máu khổ dâm, Vỹ nghĩ, sau khi Thịnh chịu làm bạn trai mình trong tương lai, thì Vỹ sẽ không nhận nô lệ nữa, toàn tâm chăm sóc người yêu thôi, dù hình thức có hơi ác liệt chút.

Cái mũi giày trên mặt Thịnh hơi bất tiện, Vỹ khó thể nào mà hôn Thịnh được, đúng chán nản. Thế là Vỹ cúi người xuống nhìn háng Thịnh, tháo từng lớp băng keo ra, tháo từ từ, lần này không mạnh bạo như trước, vừa tháo vừa xoa xoa vùng ấy của Thịnh, cho Thịnh có chút khoái cảm xua tan cơn đau.

Thịnh có vẻ thích cảm giác này nên cứ rên rỉ, không còn kiềm chế như mấy ngày trước nữa. Đến khi băng dính được thảo hết cả, Thịnh muốn đái thì Vỹ bảo Thịnh nhịn xuống. Vỹ cầm con cặc dần cương cứng vì mắc đái, sục lên xuống, sau lại lấy một que thông tiểu ra, Thịnh lắc đầu, Vỹ bảo:

“Làm cái này thì Thịnh mới thành thật nói chuyện với tôi chứ.”

Trứng dái Thịnh giờ vừa to vừa căng tròn vì chứa nhiều nước, Thịnh rên đau đớn vì bị thông tiểu xỏ xuyên, nó dài hơn 30cm, đâm thẳng vào bóng đái của Thịnh, Thịnh ưỡn người lên, càng vội mắc đái hơn. Vỹ cởi còng co Thịnh, lấy đôi giày xuống.

“Mấy ngày qua Thịnh suy nghĩ sao?”

“Ưm…ưmmm…suy nghĩ gì?”

Hai tay Thịnh chống lên bồn cầu, nắm chặt lại để nín cơn mắc đái.

“Làm bạn tình của tôi.”

“Bị cưỡng…hiếp… bị làm nhục,… bị quay clip,… đéo đái được,… sao phải nghĩ về mấy cái nà..a.a.a…”

Vỹ đẩy lên xuống thông tiểu trong cặc Thịnh như nhắc Thịnh trả lời đúng trọng tâm.

“Này là hỏi nghiêm túc, khi nảy Thịnh chưa bình tĩnh lắm, tôi không tin tưởng.”

“A..a…. tao được chọn sao?”

“Tao?” – Vỹ rút thông tiêu ra chút rồi đâm mạnh thông tiểu xuống.

Thịnh chảy nước mắt, cam chịu nói – “A..a.. em làm…”

“Ngoan.” – Vỹ tiến đến, hôn lên trán Thịnh, vui vẻ, đưa Thịnh chìa khóa đít – “Tự mở.”

Thịnh mò xuống đít, ngay ổ khóa rồi mở ra, Thịnh thu khóa đít lại, rồi từ từ kéo ní khỏi đít, phân trong đít Thịnh cũng rục rịc ra, Vỹ lại bảo nín, Thịnh bỏ khóa đít dơ bẩn sang một bên, đít chụm lại giữ phân.

Vỹ đi ra ngoài rồi trở lại với chiếc điện thoại trên tay. Vỹ vuốt tóc Thịnh lên.

“Chúc mừng Thịnh trở thành con đĩ của tôi.” – Vỹ cúi xuống hôn Thịnh, Thịnh cũng đáp lại, rồi Vỹ rời môi, rút thật mạnh que thông tiểu ra. – “Hai tay dang ngang, rồi cười lên.”

Tách.

Trong tấn ảnh mà điện thoại Vỹ lưu, đó là một người đàn ông, khuôn mặt đẹp trai nam tính, tóc ướt vuốt ngược ra sau, cả người trần truồng ngồi trên bồn cầu, khuôn ngực vạm vỡ, bụng hiện rõ tám múi, con cặc không có một chút lông, trơn nhẫn thì bắn nước đái vàng óc, hai chân ngồi dang ngang nên nhìn rõ đang thải phân trong bồn cầu, ấy vậy mà anh ta còn dơ hai tay sang ngang, làm động tác “hi”, miệng cười rực rỡ. Bức ảnh thế này, Vỹ tự cảm thán người yêu tương lai của mình thật đẹp và dâm.

Cho Thịnh coi lại tấm ảnh, Vỹ nhận ra vành tai của Thịnh đỏ lên cả, chắc là xấu hổ đây, trong khi đó, Thịnh vẫn chưa dừng đái.

“Vệ sinh xong rồi thì bò ra, tôi có chuyện muốn nói với Thịnh.”

Vỹ dùng từ “bò” chứ không phải “đi”, còn nhấn mạnh rất rõ ràng, Thịnh nghr mà hiểu, gật đầu. Vỹ cười, rời khỏi nhà vệ sinh.

Vì nhịn về sinh từ hôm qua nên lúc này, Thịnh phải chịu đau để thải ra hết, cảm giác này, Thịnh lại thấy rất sảng khoái, đào hết mọi thứ ra, trong người dần thấy nhẹ nhỏm, hơi thở cũng không mệt mỏi nữa, có thể ngồi thẳng người mà đi vệ sinh.

Khi giọt nước đái cuối cùng được thải ra, Thịnh đứng lên, không đi gượng gạo nữa mà rất tự nhiên, đứng dưới vòi sen tắm rửa qua một lần. Nước chảy qua người, bỗng Thịnh có xúc cảm, tự rờ vú đỏ sưng của mình rồi đến con cặc to bự chưa hết cương, Thịnh xoa xoa nó rồi sục, một tay sục, một tay se vú.

“Ư…ư….”

Thịnh phát ra tiếng thở dốc nhè nhẹ, tay điêu luyện mà sục lên xuống.

Cốc, cốc.

Tiếng tay gõ vào cảnh cửa, ra cửa nhà vệ sinh nảy giờ đều không đóng, Thịnh quên mất, Vỹ khoanh tay đứng đó nhin.

“Tiếp tục đi.”

Theo tiếng nói của Vỹ, Thịnh lại sục cặc. Khoái cảm lại trở về nhưng Thịnh cảm thấy không đủ, không thỏa mãn, sục một lúc cũng không ra. Đầu cặc Thịnh đã rỉ nước nhờn cả rồi nhưng tinh mãi không chịu ra, Thịnh chống tay lên tường thở dốc. Thịnh cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Vỹ đang nhìn mình, không hiểu sao, anh lại nứng hơn nhưng mãi không ra được, cứ khó chịu trong người, cảm giác vô cùng thiếu thốn.

“Hơn 8 giờ rồi, nhanh chóng sắp xếp rồi ra nói chuyện chút, dù sao chị hai đang đợi ta ở nhà.”

Vỹ lúc này quần áo chỉnh tề bước ra ngoài, còn Thịnh vẫn miệt mài. Sau một lúc không ra được, Thịnh mặc kệ con cặc của mình, tắm dưới vòi sen, sau thì lau người, bò từ từ ra ngoài.

Bây giờ là Tết, trời bên ngoài khá lạnh, nói gì Thịnh đang trần truồng, Vỹ đang nghĩ đến cảnh Thịnh ra ngoài đối diện với mấy điều hòa phả hơi lạnh thì hơi đau lòng, liền chỉnh qua chế độ máy sưởi, nhưng việc làm này, cơ bản Thịnh chẳng quan tâm mấy.

Thịnh bò ra bên ngoài, ở trước mặt Vỹ, Vỹ thì đang mặc quần áo chỉnh tề, ngồi trên ghế, đối diện Thịnh đang quỳ.

“Vì Thịnh đã chấp nhận nên, tôi có một số nguyên tắc cần Thịnh nắm rõ.”

Thịnh gật đầu.

“Sau này, Thịnh phải nghe lời tôi. Yên tâm, tôi sẽ luôn nghĩ cho hoàn cảnh của Thịnh mà đưa ra mệnh lệnh. Ví dụ như hiện tại, Thịnh phải lễ phép với tôi.” – Vỹ dừng rồi nói tiếp. – “Các chuyện liên quan đến tình dục, Thịnh phải xin phép tôi trước khi làm, riêng biệt là cấm hoàn toàn hành vi đi tìm người ngoài quan hệ. Còn xin phép, ví dụ như…”

Vỹ dũi chân ra, nhấn giày tây vào cặc Thịnh.

“Thủ dâm, không được cho phép, không được làm.”

Con cặc Thịnh cứng ngắc, Vỹ cười thầm, quả nhiên là tự sục không đủ sướng.

“Đưa hai tay ra sau đầu, tôi sẽ giúp Thịnh.”

Thịnh quỳ thẳng người, đưa hai tay ra sau đầu, cả cơ thể của Thịnh được phô ra. Thịnh tự giác nhích người lại gần Vỹ, Vỹ hài lòng, hướng đôi chân mình phía cặc Thịnh.

“Trước mặt tôi thì phải thành thật.”

Thịnh gật đầu.

Vỹ lấy hai mũi chân, kẹp chặt cặc Thịnh. – “Không biết nói à?”

“A..a..Dạ, em sẽ thành thật ạ….”

Dù Thịnh xưng em bao nhiêu lần, Vỹ đều kích thích.

“Sao nảy Thịnh không sục đến bắn ra?”

Một chân của Vỹ bắt đầu hành động, đạp vào đầu khấc của Thịnh, xoa xoa nhấn nhấn.

Thịnh thở dốc trả lời:

“..A…Dạ, không….Đủ thỏa mãn ạ.”

Hai mũi chân Vỹ trở lại vuốt thân cặc Thịnh, rồi trờn lên ngực, đạp lên vú Thịnh.

“Biết vì sao không?”

“A.a…”

Thịnh không che giấu giọng nữa, cái khuôn miệng mỹ miều phát ra tiếng rên rỉ dâm dục động lòng người.

“Vì Thịnh là một con đỉ…” – Vỹ dời chân, trở lại đạp cặc Thịnh, vừa xoay, vừa xoa, cặc Thịnh đã chảy cả nước nhờn ra. – “… tự sục như đàn ông, sao có thể thỏa mãn bản chất dâm thỏa này chứ? Haha.”

Vỹ kéo căng đầu cặc Thịnh, điêu luyện mà như dùng tay sục cặc. Đế giày da không bằng phẳng, tạo ra khoái cảm mãnh liệt cho Thịnh.

“A.a…a..”

“Sau này muốn thủ dâm thì phải cầu xin tôi, bản năng tinhg dục đàn ông gì đó, làm đĩ như Thịnh cần làm gì?”

“A.a.a.a…”

“Đĩ của tôi.”

Vỹ đạp một cái quyết định vào cặc Thịnh, con cặc Thịnh bắn ra dòng tinh trắng đục xối xả, dính cả vào giày tây của Vỹ,. Sau khi bắn xong, Thịnh buông tay sau đầu xuống, thở dốc nhìn đâu đâu. Vỹ đưa đế giày ra trước mặt, bảo Vỹ liếm sạch chúng, Thịnh mệt mỏi, nâng mặt lên, cầm chân Vỹ rồi liếm liếm tinh vương vãi, tự ăn con cháu của mình, nuốt từng ngụm xuống yết hầu, ực ực.

Thế rồi sau khi sạch sẽ, Vỹ đứng lên, nhìn Thịnh vẫn ngồi bẹp trên sàn.

“Đã 9 giờ rồi, giờ tôi ra trước, Thịnh sửa soạn đi rồi ra, xong cả hai cũng về đón giao thừa là kịp.”

Pháo hoa bắn vào mười giờ, đặc biệt, tại khuôn viên nhà mẹ Duyên có thể dễ dàng mà nhìn ngắm toàn cảnh ấy. Vỹ bước chân khỏi phòng, còn Thịnh thì rửa mình lại một chút, con cặc vừa bắn tuy vẫn cương chút nhưng đã đỡ hơn nhiều. Thịnh mặc lại quần áo, phát hiện trong bộ suit, không thấy sịp đâu, hẳn Vỹ giở trò. Thịnh không còn sức tính toán, mặc nó vào, kệ con cặc lửng lẳng trong quần tây, ra xe Vỹ rồi trở về.

Đêm đó, cả nhà cùng ngắm những đóa hoa lửa trên trời cao, đón chào khoảnh khắc năm mới.

Xem đến khuya, ai về phòng nấy, tại phòng của Thịnh.

“A…a.. đã quá anh ơi…”

Duyên ôm lấy cổ Thịnh, Thịnh hôn Duyên rồi ôm chặt Duyên, bản năng đàn ông như sống dậy lần nữa trong Thịnh.

“Đã này, đã này..a.a..”

Thịnh đâm từng cái vào cô nàng của Duyên. Duyên sướng rung người mặt trước nhưng đâu biết Thịnh trước sau đều sướng, trước thì sướng cặc khi đâm vào Duyên, sau thì bị ba trứng rung quẩy tung lồn, ấy là khi Thịnh xin phép Vỹ, Vỹ đã nhét ba trứng vào. Duyên bảo Thịnh mình là con đĩ của Thịnh, nhưng Duyên chưa chắc đã biết bị cũng đang bị một con đĩ đụ tung lồn.

Từ mồng 1 đến mồng 6, mỗi lúc mỗi nơi, Vỹ đều có thể chơi Thịnh theo ý muốn, nào là địt nhau trong vườn ở các chùa lớn, nào là chơi thông tiểu giữa Đồng sen, hay là làm Thịnh sướng đến bắn nước tiểu tại Xẻo Quýt, mỗi nơi nổi tiếng ở Đồng Tháp, Thịnh đều Vỹ chơi tơi bời, thậm chí còn bắn tinh ngay trong lúc dùng trưa với mọi người. Trong những ngày này, Thịnh đã không còn quá kiềm nén, muốn rên thì rên, muốn hét thì hét, Thịnh giải phóng được bản chất dâm đãng bên trong mình.

Vào mùng 7, Duyên cùng ba mẹ rời khỏi nhà đi thăm họ hàng, Vỹ cùng Thịnh ở tại nhà. Và như đã thấy, Thịnh bị Vỹ biến thành một bàn trà, Vỹ ngồi trên ghế ngang hôn Thịnh, đối diện Vỹ còn một cái ghế khác, Vỹ như đang chờ đợi ai.

“Không khóa cửa, vào đi.”

Vỹ buồn chán, lấy chân khều khều trứng dái Thịnh. Bóng người bước vào, ngồi lên ghế đối diện.

“Tối ngày làm bộ làm tịch, thế thì vui lắm à?”

“Ít nhất thì cũng lấy được thứ mình muốn chứ đâu cưỡng ép như ai kia?”

Vỹ bị đòn đánh phủ đầu, có hơi mất kiên nhẫn, nghiến răng nói:

“Chị nói hay lắm, chính chị là người gài cái bầu cho Thịnh còn gì?”

Duyên ngồi đối diện Vỹ, che miệng lại mà cười:

“Haha, nếu em là con gái, hẳn em cũng làm vậy đi.”

Nói đi nói lại, Vỹ tức Duyên vô cùng, lại tức bản thân hơn. Mười hai năm trước, Vỹ vô tình gặp được Thịnh trong một lần trốn đu bar, câuh đã say mê Thịnh, cứ tưởng Thịnh chỉ làm Top, cậu có hơi chết tâm, nhưng sau khi chứng kiến buổi đụ tập thể của Thịnh, Vỹ lại cao hứng hơn. Kể từ đó xuyên suốt 1 năm, Vỹ luôn theo dõi Thịnh khi có thể, thu thập được nhiều sở thích bạo dâm của Thịnh, mà dù sao, Thịnh là xã hội đen, vẫn nên giữ khoảng cách thì hơn. Gần một năn đó, số hình Vỹ chụp Thịnh nhiều hơn núi, mọi khoảng khắc đều chụp, đến một lúc, số hình này bị Duyên bắt gặp. Duyên từ nhỏ có tính ganh đua rất lớn với em trai, dù bên ngoài hiền thục nết na nhưng nội tâm là bản tính đàn ông ác liệt thứ thật, cũng như em trai, cô nhìn trúng Thịnh, không phải kiểu thích, yêu giống Vỹ, cái cô muốn là chiếm hữu, giữ làm của riêng. Sau khi Vỹ phát giác đều này, cũng là nửa năm sau đó, hai người bắt đầu hẹn hò, thời gian Vỹ dùng để ôn thi Đại học, tình trong mộng đã bị chị gái rinh đi mất.

Vỹ tất nhiên là nổi giận, đi đến tìm Duyên nói lý lẽ. Duyên giải thích rằng, tuy gia đình rất cởi mở, không kỳ thị đồng tính nhưng mà nhà họ là có tiếng trong vùng, hàng xóm tuy không hiện ngoài mặt nhưng nói sau lưng, nếu em trai quen Thịnh, mọi chuyện vỡ lỡ, nước bọt không dìm chết Vỹ mà dìm chết cha mẹ Vỹ, dù sao lúc ấy, công việc làm ăn của gia đình đang xuống dốc, thêm mối họa không bằng bớt một mối họa. Vỹ vẫn không cam tâm, Duyên lại bảo, Duyên chỉ lấy Thịnh về làm chồng hờ, sau đấy sẽ cho Vỹ qua lại với Thịnh. Ma xui quỷ khiến thế nào mà Vỹ tin lý do này. Sang năm sau, Duyên gài Thịnh dính bầu, đó chính là thằng bé Nam. Thịnh vì chịu trách nhiệm mà cưới Duyên, ngót nghét đã 10 năm, Duyên cũng đã có đứa thứ hai là Mỹ, vậy mà Vỹ mãi chẳng sơ được múi nào, lời hứa năm ấy như một trò đùa.

“Thịnh chỉ chịu trách nhiệm với chị, chứ có yêu chị đâu.”

Vỹ nói trúng tim đen của Duyên, Duyên trề môi với đứa em nhỏ hơn 1 tuổi.

“Chưa chắc, ảnh cũng để ý chị mà, nếu không thì bỏ chị từ lâu rồi.”

“Tại chị lấy hai đứa con kia ràng buộc ảnh. Hồi năm năm trước ảnh định bỏ thì chị đẻ liền con Mỹ, giờ có tận hai đứa, sao ảnh bỏ chị được?”

“Đó là lợi thế của phụ nữ.”

Duyên nháy mắt, cô nhìn xuống chồng mình đang quỳ bò trên sàn, ánh mắt vui sướng vô cùng, định đưa tay xoa lấy bắp thịt của Thịnh thì bị Vỹ liếc mắt, bảo gạt tay ra.

“Ấy, làm gì mà dữ thế? Tết qua giờ chơi chưa đã sao?”

Những việc Vỹ làm với Thịnh, Duyên đều biết cả, nói sao nhỉ, nhìn chồng mình nằm dưới thân em trai mình, cảm xúc rất kỳ cục nhưng cũng không quan tâm lắm, dù sao tính chiếm hữu của cô cũng đã phai nhạt dần đi, ngoài cảm thấy thích thú ra, cũng chẳng còn gì nhiều. Nhưng mà, giá như mình biết khai thác Thịnh sớm hơn như cách của Vỹ thay vì tối ngày đụ đụ thì có khi Duyên đã có một người chồng trên dưới đều thỏa mãn rồi. Cái gọi là, sáng làm chống, tối làm đĩ chó, hợp với Thịnh, quả là kích thích vô tận.

“Chưa đủ. Đều do chị cứ giữ khư khư không cho tôi đụng, tới giờ mới nhả. Mà này là yêu thương, không phải chơi.”

Vỹ lại đá vàu cái vào trứng dái Thịnh, Thịnh run rẩy, Duyên nhìn mà cười.

“Thôi nào, dù sao cũng là chồng chị. Hay giờ cho chị địt ảnh một lần, dù sao chị giữ hình tượng người vợ hiền lương mãi cũng chán, nha.”

“Không được.”

“Chị không còn gặp Thịnh bao lần với thân phận này nữa. Địt lần này, nếu không cho, từ 1 tháng, chị kéo đến nửa năm.”

Duyên có kế hoạch của riêng mình, một tháng sau, cô sẽ có một cái chết giả, sau đấy là thay danh đổi phận đổi luôn giới tính, làm lài từ đầu, dù có phần nhẫn tâm với gia đình cô, nhưng đều này cô đã nói với tất cả mọi người rồi, trừ Thịnh và con cô thôi. Nhìn Thịnh hấp dẫn thế này, nếu không địt Thịnh, quả là uổng phí khi còn làm vợ Thịnh mất.

“Nửa giờ.” – Vỹ hừ một tiếng, đưa con cặc giả để đeo lên người cho Duyên. Duyên lúc này cũng đã cởi bộ váy ra, bên trong là bikini da bóc lửa.

“Đến khi ảnh bắn.”

“Nửa tiếng là nửa tiếng.”

“Chị muốn địt đến khi ảnh bắn.”

Cả hai kì kèo mặc cả một lúc rồi thống nhất, đến khi Vỹ và Duyên cùng làm Thịnh bắn thì thôi.

Mặt bàn được lấy xuống khỏi người Thịnh, Thịnh hơi run. Trói buộc trứng dái và cặc được tháo ra, cặc Thịnh tím ngắc cả, lại đỏ lên, Vỹ tháo luôn vòng chảy dầu lần trứng rung ở đầu khấc, Thịnh run lần nữa, có vẻ như được giải thoát. Vỹ tháo đuôi ngựa ra, sau đấy không móc bi da ra vội mà vuốt lưng cùng bụng Thịnh, như vuốt ngựa, Thịnh như hiểu ý, lắc mông, co thắc thắt lưng, đẩy từng quả bi da ra.

“Haha, em nói em yêu ảnh mà nuôi ảnh như nuôi gia súc thế?”

Duyên nhìn mà buồn cười, khác gì anh nông dân đang dỗ cho con ngựa đi ỉa không?

“Nuôi thành gia súc, sau này yêu thành con người.”

Uầy, tư tưởng khó hiểu thật. Duyên mặc kệ.

Thịnh đẩy được bốn quả bi da thì quả thứ năm bị mắc kẹt không ra được. Thịnh gồng người, rồi ưỡn người, tạo lỗ cho nó ra. Mãi cũng chẳng được, Vỹ xoa xoa bụng Thịnh, Thịnh có phần nức nở.

Duyên ra phía trước, tháo phiễu cùng bóng tròn ra. Thịnh bỗng rung rung nói:

“Không… không ra…được… anh…móc dùm…”

“Anh muốn em móc gì?”

Duyên nhìn Thịnh bị bịt cả đầu, miệng nói lời dâm, hứng thú trêu trọc, bỗng Vỹ đánh tan hứng thú này.

“Thịnh không nghe chị nói gì đâu, ai nói cũng không nghe đâu, cơ bản tai Thịnh giờ toàn giọng của em thôi.”

Nói xong, Vỹ lại xoa bụng Thịnh, Duyên hỏi, vì sao không móc ra dùm, Vỹ bảo, Thịnh sẽ làm được. Và như Vỹ nói, sau khi Vỹ vuốt ve một hồi, Thịnh cũng đẩy ra hoàn tất, Thịnh thỏe hổn hển, bỗng cầu xin Vỹ tha cho. Tư thế này Thịnh đã làm hơn 12 tiếng, từ 10 giờ tối hôm qua đến 10 giờ sáng hôm nay, cả người đều rã rời.

“Vậy thôi, ta làm nhanh nhanh nào.” – Duyên sốt sắng nhìn lỗ đít hồng hào của Thịnh.

“Em tưởng chị sẽ bảo thôi, nghỉ làm chứ?”

“Cơ hội nghìn năm có một, không nên bỏ lỡ.”

Nói rồi, Duyên cởi cái váy tam giác ra, đeo cặc giả lên hông, con cặc màu đen dài 17 cm ở ngoài, ngoài ra, còn có đầu nhỏ xoay vài bên trong, Duyên đưa nó vào lồn mình. Như thế, vừa địt Thịnh, cô vừa bị địt lại. Duyên bơm dịch bôi trơn đầy đít Thịnh rồi đẩy lút cán đầu cặc 17 cm vào đít Thịnh. Thịnh tuy mất sức nhưng vẫn gống lên.

“A..a..ư…ư…..”

Vỹ chạy ra phía đầu Thịnh, xoa cái đầu qua lớp bịt mặt, nhìn Thịnh run vì bị đâm lút cán, nghiến răng nghiến lợi nới với Duyên.

“Chị không thương tiếc gì hết.”

Lời nói mang vẻ đau lòng, Duyên cười khảy, thế đứa nào đã nhét năm quả bi da to bự vào thế. Tuy bất ngờ nhưng trước đó đít Thịnh đã rộng sẵn, sau cơn rống, Thịnh lại quen thuộc. Vỹ cũng tranh thủ mà đút cặc vài miệng Thịnh, vỗ đầu Thịnh, ý bảo Thịnh bú.

Trên dưới đều bị lắp đầy, Thịnh rên rỉ như con chó cái động dục. Miệng lưỡi điêu luyện liếm con cặc ấm nóng trong miệng, luồn lách qua lại bao trọn con cặc. Lỗ đít thì co dãn, hút ra vào con cặc giả, quyến luyến không muốn nó rời khỏi theo từng cú ngấp của Duyên.

Duyên càng địt càng hăng. Mông nẩy nẩy con cặc giả đụ vào lỗ đít của chồng cô, tựa như cô có cặc thật. Cô muốn đụ nát cái lỗ lồn dâm đảng này, nhìn nó co rút trước mặt, cô chỉ hận không thể tự tay moi móc nó ra. Sợ Thịnh nhận ra mình nên cô đeo bao tay dày cộm, sau đó ôm thắt lưng Thịnh, đụ tới tấp.

Thịnh lắc eo qua lại đón nhận, Vỹ nhìn Thịnh sung sướng mà cười khảy, hì hục đâm ra vào miệng Thịnh. Con cặc Thịnh nảy giờ rung lẩy bẩy, nó chảy nước nhờn dính cả sàn nhà, Thịnh có vẻ muốn ra lắm rồi.

Mới hơn tiếng đồng hồ, Duyên chưa muốn Thịnh ra nên nhấp nhử, cứ gần tới điểm sướng thì dừng lại, không đâm sâu vào, tùy ý rút ra, mặc kệ điểm đó.

“Hừ….hừ…. nhấp nhửng như vậy là xấu lắm đấy.”

Vỹ nói rồi, bảo Duyên rút mạnh ra. Thịnh hụt hẳn. Vỹ tháo hết dây trói cho Thịnh, ẩm Thịnh lên, nâng đùi Thịnh ra, cho lưng Thịnh áp lên ngực mình, đầu đặt lên vai Thịnh.

“Ưmm ..ưmmm..”

Thịnh đang lên cơn sướng mà bỗng dưng mất hết hai gậy, anh khó chịu.

“Hai cây một lỗ nào.”

Duyên đưa ngón trỏ cho Vỹ, khen là biết chơi.

Vỹ vào thế, bệ đít Thịnh lên, đưa con cặc mình vào. Thịnh run rẩy. Thịnh tưởng như vậy là hết, nhưng không, sau đấy, một con cặc giả cũng vào lỗ, chen với con cặc kia.

“A.a..a…rách…rách…mất…”

“Haha, xạo sự, ba cây còn vô nổi mà mới hai cây đã bảo rách.”

Duyên cườu cười, giữ lấy người Thịnh, cùng với Vỹ mà đâm. Ở góc độ này, Duyên mới nhìn rõ được thân thể Thịnh khi bị mình đâm đẹp cỡ nào.

Cơ bụng rung chuyển vì bị hai con cặc khuấy đảo. Đầu vú bị kẹp với tạ nên trì xuống, ửng đỏ lên, đôi môi cũng ửng cả, miệng lại chảy nước bọt liên tục không ngừng. Đặc biệt, nhìn con cặc to bự của Thịnh giật giật, biết Thịnh sung sướng lắm ấy, muốn giải phóng lắm ấy, đầu khâc đỏ hồng, thân cặc cương cứng có phần tím tái. Vỹ đưa tay móc vào họng Thịnh, Duyên lấy tay búng cặc Thịnh. Thịnh nấc người lên.

Thịnh ú ớ, nước bọt của Thịnh chảy đầy tay Vỹ, Thịnh ngửa đầu lên theo mút ngón tây Vỹ, mặt khác, Duyên kéo dây kẹp trên vú chúa của chồng ra xa, rồi giật một bên ra. Thịnh bất ngòe giật nảy cả người, Vỹ đưa tay cố giữ Thịnh trên người, trừng mắt nhìn Duyên. Cho dù Vỹ có mạnh nhưng nếu Thịnh bất ngờ giãy lần nữa, Vỹ cũng không có cách nào giữ cả ba không ngã.

“A..a..a…”

Thịnh rên rỉ theo từng cú thúc của hai con cặc dưới đít, muốn tìm chỗ bám để ôm nhưng không có, khó có thể giữ thăng bằng. Tuy đầu bị bịt bằng vải đen nhưng nhìn lượng nước bọt cùng tiếng rên rĩ của Thịnh cũng đủ biết mặt Thịnh bây giờ đỏ đến mức nào, có khi còn chảy cả nước mắt ấy chứ.

“Eo ôi, nhìn xem nè, em trai, sao em nỡ biến chồng chị thành đứa thèm cặc đến chảy nước thế này thế?”

Duyên cười khảy, cô dùng sức đẩy vào bên trong Thịnh, bên trong lồn cô cũng bị cọ sát theo.

“Đấy là bản năng của Thịnh, chỉ là kiềm lại khi bên chị thôi.”

Tóc Vỹ rũ xuống trán, Vỹ rút tay khỏi miệng Thịnh, xoay mặt Thịnh lại mà hôn, hôn trước Duyên để chọc tức.

Con cặc Thịnh không ngừng rung lắc, nó như muốn giải phóng lắm rồi, nhìn nó mà Vỹ với Duyên đều nhất chí. Duyên lấy dây buộc tóc của mình, loại dây mãnh dài, chất liệu làm từ dây từng, buộc rút, cho vào gốc cặc Thịnh, rút dây lại, cho nó kiềm Thịnh, bởi bây giờ nếu ra thì là quá sớm.

“Ư…ư…em…muốn ra….”

Thịnh vì không được ra mà uất ức, anh đưa tay xuống con cặc đáng thương của mình, anh định sục thì tay Vỹ gạt tay anh ra, siết ra sau lưng anh. Để trừng phạt hành động này, Vỹ giật luôn kẹp vú bên còn lại, do có chuẩn bị nên khi Thịnh giãy, Vỹ vẫn đỡ được bình thường.

Vỹ đỡ Thịnh về tư thế bò, lần này, Vỹ địt đít, còn Duyên địt miệng. Thịnh chống tay xuống nền, cái miệng, cái lỗ đít đều làm tốt nhiệm vụ, nhưng Thịnh cứ không ngừng lắc người, có lẽ Thịnh muốn ra lắm rồi.

“Trở lại tư thế kia, chị muốn xem chồng chị lúc bắn.”

“Haha, chị xem bao nhiêu lần chưa chán à?”

Duyên bỗng đá một cái mạnh vào cặc Thịnh, Thịnh đau điếng, răng cắn vào con cặc giả, đúng là may, nếu là cặc thật, chắc đứt tưg lâu rồi.

“Bắn lúc bị chị địt.”

Vỹ ôm thịnh trở lại tư thế chống đùi, cho Thịnh ngồi ngửa ra đối diện Duyên. Hai con cặc nhập động, Thịnh rướng người, cặc vẫn còn đau tê tái. Duyên lúc này tháo rút dây buộc tóc, rồi dùng bao da se se hai vú Thịnh, cộng thêm nấc ở dướu với Vỹ, cậu bé của Thịnh nhanh chóng cứng trở lại. Đầu cặc chảy nước nhờn liên tục, Vỹ và Duyên biết, Thịnh đã đến cực sướng rồi.

Lúc này, cả Vỹ và Duyên nấc một lần cuối vào đít, Thịnh bắn ra xối xả, dính đầy lên người Duyên và Thịnh, bên trong đít Thịnh, Vỹ cũng bắn ra khi nào, và chính Duyên đồng thời lên đỉnh vào lúc ấy.

“Phê thật….giá như…”

“Không được, Thịnh là của em rồi.”

Vỹ đánh dấu chủ quyền, Duyên cười cười. Lúc này, Duyên lại thở dài.

“Chị biết, chạy theo con tim là nguyện vọng của chị, nhưng mà, bỏ lại trách nhiệm làm mẹ sau lưng, chị quả là một người vợ tệ.”

Vỹ đặt Thịnh nằm lên giường, còn mình ngồi bẹp xuống sàn cùng Duyên. Tay Vỹ đặt lên tay Duyên.

“Trừ việc chị rinh Thịnh đi thì chị luôn là người chị tốt trong mắt em.”

Duyên nhìn qua Vỹ, nước mắt bỗng chảy xuống.

“Xin lỗi em… lúc đó, chỉ vì ý muốn nhất thời của chị mà đã phá hoại tình yêu của em…”

Duyên ôm lấy Vỹ, khóc nức nở. Vỹ không biết làm gì, chỉ biết vỗ lưng an ủi bà chị ngu ngốc của mình.

“Chị có lỗi với Thịnh rất nhiều, với Nam, với Mỹ rất nhiều.” – Duyên dụi nước mắt vào người Vỹ, rồi nhìn vào mắt Vỹ. – “Chị gửi gắm họ cho em, sau khi chị đi, mong em hãy chăm sóc họ dùm chị.”

Vỹ gật đầu, còn Duyên thì tiếp tịc nức nở, còn nói gì mà sẽ giúp đỡ tất cả mọi người khi cô trở lại, lời nói mơ mơ hồ hồ, đến tận nửa giờ sau, Duyên mới bình tĩnh lại được.

Sau ấy, Duyên rời đi, còn Vỹ thì vệ sinh cho Thịnh, tất nhiên là Thịnh không biết người thứ hai cùng Vỹ chịch mình là ai, và Vỹ cũng chẳng nói cho Thịnh biết.

Sau bữa hôm ấy, quan hệ của ba người, Vỹ, Thịnh, Duyên vẫn như bình thường. Thịnh vẫn là chồng Duyên, Duyên vẫn là người vợ hiền thục, Vỹ vẫn hành Thịnh. Mọi chuyện kéo dài đến mồng 10, Thịnh cùng Duyên và hai đứa nhỏ trở về Thành phố, tạm biệt nhà ngoại. Và cũng từ lúc đó, Duyên bỗng chăm lo cho gia đình hơn trước, làm người vợ ôn hòa gấp đôi, ấy vậy, lượng công việc của cô lại rất nhiều, thường xuyên phải trực ca đêm. Thịnh thì khá rảnh rỗi nên được em vợ trọ ở trọ “mời” đi “uống nước” nhiều lần.

Trong khoảng thời gian này, Vỹ cố tạo thiện cảm với Thịnh, vẫn đụ Thịnh tung lồn nhưng mặt khác, bắt đầu những chuyến hẹn hò với Thịnh, chơi Thịnh lúc xem phim, chơi Thịnh trên đu quay, rồi chơi Thịnh lúc rước hai đứa cháu, đủ các loại.

Mọi chuyện vẫn như thế mà trôi qua, Thịnh tưởng rằng ngày hôm nay vẫn trôi qua như thế, nhưng, tất cả ảo tưởng chấm dứt bằng một cú điện thoại.

Ting, Ting.

Thịnh mơ màng từ giường tỉnh ngủ, bây giờ là một giờ sáng. Nhìn qua bên cạnh, nay Duyên trực đêm vẫn trưa về. Bực bội nhìn điện thoại, nhìn tên trên màn hình, ấn nút nghe.

“Thủy à, em có biết hiện giờ là mấy giờ không?

Thủy là y tá trực khoa cấp cứu trong bệnh viện mà Duyên làm, một người chị em rất thân với Duyên và Thịnh.

“Anh.. Anh Thịnh…, Chị Duyên xảy… ra chuyện rồi….!”

Trí não của Thịnh quay cuồng, đến khi bình tĩnh lại, Thịnh phát hiện bản thân đã ở trước cửa Phòng cấp cứu. Nhìn bản thân xem, mặc áo sơ mi xốc xếch chưa cài nút hết, quần tây đen lại đi với đôi dép trong nhà, mái tóc rối bời, giống như ăn xin vậy. Nhìn đồng hồ, đã gần 2 giờ, Thịnh nhớ xem mình đến đây như nào.

Thịnh khi nảy sau khi nghe Thủy nói về vụ tai nạn giao thông của Duyên xảy ra ngay trước bệnh viện thì hớt ha hớt hải lên xe chạy đến đây. Đợi hơn nửa tiếng trước cảnh cửa bật đèn đỏ, nhìn các y bác sĩ ra vào lần lượt, cuối cùng vẫn là cứu không được.

“Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức.”
Câu nói đó quanh quẩn trong đầu Thịnh đến khi anh nhịn thấy khuôn mặt biến dạng hoàn toàn của Duyên, cả người như bị cán nát, da thịt bấy nhầy, quả thật, nếu cứu sống được, bất quá thì thành người thực vật hoặc tàn phế cả đời. Mắt Thịnh đỏ cả lên, đây không phải là nước mắt sinh lý nữa mà xuất phát từ trong tâm, nhưng anh nhịn xuống, thở một hơi mạnh, đi ra bên ngoài.

“Thịnh.”

Lúc Thịnh vẫn còn lơ đảng trước phòng cấp cứu, Vỹ chạy lại, ôm lấy người Thịnh. Nước mắt của Thịnh cũng rơi xuống do độ lay động mạnh này.

“Không sao, có tôi ở đây, Thịnh đừng suy sụp.”

Vỹ ôm lấy lưng Thịnh, dỗ như dỗ một đứa bé, sợ Thịnh sẽ sốc mà khuỵu xuống, dù sao cũng nằm bên gối suốt 10 năm, huống chi còn có hai đứa con nữa cơ mà, trong lúc ấy, Vỹ còn tự nói thầm với mình một câu: “Cuối cùng Thịnh cũng là của riêng tôi” rồi tự vui sướng.

“Cô ấy không chết.”

Thịnh bấu vào người Vỹ mà nói. Vỹ thở dài, xoa xoa lưng Thịnh:

“Ừ, chị tôi không chết.”

Thịnh lại gằng giọng mà nói.

“Cô ấy không chết…”

Lúc này, Thịnh lại dùng lực mạnh hơn. Vỹ nghĩ, hẳn Thịnh đau đớn lắm, ôm lấy Thịnh:

“Ừ ừ, chị tôi không chết…”

Vỹ định đỡ Thịnh vào ghế ngồi thì nghe Thịnh thì thầm bên tai:

“Tìm đâu ra cái xác mà nhìn một lần là thấy khác liền thế.”

Vỹ nghe được lời nói đó cùng tiếng cười khúc khích, ngay lập tức thấy không ổn, đẩy người Thịnh ra, phát hiện Thịnh đang cười, ánh mắt nhìn gian vô cùng, nhưng lại rất quen, ánh mắt này, hình như đã gặp ở đâu đó.

“Thịnh quá đau buồn rồi.”

Vỹ nhanh chóng lấy lại tinh thần, nghĩ nghĩ Thịnh vẫn chưa biết gì, hiện tại chắc là do đau lòng quá độ mà thôi.

Thịnh xoay xoay gót chân, nhìn thẳng vào mắt Vỹ.

“Mới ra đời hơn mười năm mà đã đòi qua mặt lão quỷ hơn hai mươi năm tao đây sao?” – Nghe Thịnh đổi giọng, Vỹ hơi biến sắc, cảm thấy chuyện chẳng lành, vốn Vỹ đã mang theo kim tiêm sẵn bên người, dù sao cũng để phòng thân. – “Giả chết như thế có thể qua mặt mấy người khác, nhưng với tao, thì quá sơ suất rồi.”

“Thịnh, Thịnh bình tĩnh đi..”

Thịnh cười khảy trước hành động giả tạo của Vỹ:

“Để tao nói cho mày biết. Kế hoạch chị em bây, cơ bản tao nắm rõ cả. Từ hồi trước Tết đến giờ cũng chỉ là diễn chơi chơi thôi, nào ngờ con Duyên manh động thế, mới qua một tháng đã làm rồi, tao còn tưởng tận nửa năm.”

Lời nói này như đánh trúng tim đen Vỹ, nếu theo như Thịnh nói, toàn bộ sự việc Vỹ cưỡng ép Thịnh đều nằm trong kế hoạch của Thịnh, vậy, không lẽ Thịnh lường trước cả việc đổi thuốc?

“Không thể nào!”

“Sao lại không thể?” – Thịnh xoay chiếc nhẫn trên ngón tay giữa. – “Chính là nghĩ mày sẽ đổi chén cháo nên tao mới bỏ vào chén đối diện tao. Dù sao lâu rồi không vui chơi, để mày phục vụ tao một thời gian cũng để giải khuây, với lại chơi với mày, tao cũng có cảm giác rất mới mẻ, ừm, loạn luân, rất mới mẻ.”

Thịnh nói rồi cười ngắc ngây, thấy xung quanh vắng người, Vỹ lấy ống tiêm ra, định chích vào người Thịnh thì bị Thịnh thụi vào bụng một cái, té xuống nền gạch, Thịnh lấy ống tiêm từ tay Vỹ ra, nhìn từ trên nhìn xuống, anh nói:

“Con Duyên nghĩ là gài tao cái bầu, mày nghĩ tao ngán việc phá thai lắm à? Nhưng mà, lúc đó tao đang bị truy sát, thế lực lại yếu, tạm thời phải lánh nạn vào nhà mày trước, nếu nói hiện tại, tài sản chẳng là gì với nhà mày nhưng thế lực thì… chấp mười nhà bọn bây.” – Thịnh rút ống đẩy ra, đổ thuốc tiêm bên trong lên đầu Vỹ, đốt một điếu thuốc rồi hít một hơi.

“Còn mày thì, tao biết mày có ý với tao từ hồi mày còn theo dõi tao rồi. Mày quá ngây thơ, nghĩ thử nào, một đứa theo dõi mày cả năm, đi đâu cũng bị đi theo, hỏi xem, mày có biết nó không? Việc mày cưỡng hiếp tao, tao đã đoán trước từ lâu, chỉ là đợi mày lâu quá nên đành về đốc thúc một cái, cũng để con Duyên có động lực làm việc nó muốn sớm hơn, kề gối bao năm, sao tao không biết nó muốn chuyển giới vô cùng chứ?”

Thịnh lại rít một hơi, phì khói ra.

Vỹ ôm lấy bụng – “Thì ra Thịnh biết hết…”

“Vô nghĩa. Ngay cả việc mày quay clip cũng vô nghĩa, mày nghĩ, đại ca như tao mà sợ mấy thứ chó má vậy à? Mày dám tung, tao dám chơi. Thật vô nghĩa.”

“Thế Thịnh nghĩ sao? Khụ…”

“Về mấy cái này à? Bình yên hơn 10 năm, cũng nhàm chán rồi. Nhờ có mày mà tao sướng được một lúc, cảm thấy vẫn nên hoan lạc như hồi trẻ, lúc ấy đúng là vui.”
Thịnh rít một hơi, xong thì rút điếu thuốc ra khỏi miệng, nhấn nó xuống tay trái của Vỹ, Vỹ hít một hơi lạnh.

“Chị mày ép buộc tao, mày cưỡng hiếp tao, tao lợi dụng nhà mày, bù qua đắp lại như huề nhau. Hai đứa nhỏ, nhà mày cứ nuôi dưỡng, tao thật sự không dám dạy hai đứa nó. Chị mày sau này thấy nó thì bảo nó lúc đụ dùng lực hông, đừng đẩy như chó chết vậy, chả sướng gì sắt.” – Nói rồi, Thịnh cúi người xuống rằng mặt Vỹ, nâng cằm Vỹ lên, Vỹ lúc này còn ôm bụng, cú đá vào bụng đúng mạnh, có lẽ đây mới là thực lực thật của Thịnh, trước đó chỉ toàn là diễn. – “Vậy nhé, chị mày tính ra cũng chết, tao cũng chẳng còn liên quan gì mày. Mười hai năm này, gặp mặt cũng chán rồi, hẹn sau này không gặp lại.”

Thấy Thịnh rời đi, Vỹ nắm lấy ống quần Thịnh giật giật:

“Thịnh, mười hai năm này, Thịnh có cảm giác gì với tôi không?”

Bước chân của Thịnh dừng lại, Thịnh xoay người nhìn Vỹ, mặt Thịnh ngày càng gần, môi Vỹ bị Thịnh mút lấy, hôn triền miên, kỹ thuật thật sự của Thịnh vô cùng đỉnh, mút lưỡi đến lúc Vỹ hết hơi, rồi Thịnh cắn một bên môi Vỹ cho chảy máu. Thịnh liếm máu bên khóe môi Vỹ, cười cười:

“Theo đuổi một người, không phải cái cách mà mày đã làm đâu.”

Nụ cười của Thịnh rất xán lạn, nụ cười mà Vỹ đã nhìn từ những năm về trước, từ lần đầu gặp Thịnh. Ánh mắt kiêu ngạo, nụ cười như ánh mặt trời ban trưa này đã cướp đi trái tim của Vỹ. Sau ấy, mắt Vỹ tối sầm.

Vỹ tỉnh lại là ngày hôm sau, Vỹ nghe kể lại mới biết, tối hôm qua, sau khi Duyên chết thì y tá thấy Vỹ ngất trên ghế, có dấu vết bị đánh ngất, còn Thịnh, trước đó đã về rồi. Vỹ đến nhà Thịnh thì Thịnh không ở đó nữa, ví tiền giấy tờ này nọ cũng đã lấy đi từ lâu. Hai đứa nhỏ đã được đưa đến trường. Vỹ đoán, có lẽ Thịnh đưa hai đứa nhỏ đi học rồi mới rời đi, ngay tại tủ lạnh, Vỹ thấy một tờ giấy ghi chú vàng.

“Thế là huề nhau.” – Vỹ đọc lại nội dung trên tấm ghi chú. Sau ấy, Vỹ vò nó lại, ném vào thùng rác. Cánh môi cong lên, ánh mắt rực lửa.

Không huề! Thịnh là của riêng tôi.

Related posts

Leave a Comment

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Call Now ButtonGọi ngay